Chương 84: Giấc ngủ dài

92.2K 2K 347

Chương 84: Giấc ngủ dài

[ Lược bỏ 1 đoạn Fred kể với Arthur về việc không tìm được đứa bé.]

Tô Triết Thác ngồi cạnh giường bệnh, gắt gao nhìn vào đôi mắt vẫn đang nhắm chặt của Hướng Thanh Lam, phiền não thở dài một hơi. Đã mấy ngày trôi qua rồi, Lam Lam vẫn chưa hề có dấu hiệu muốn tỉnh dậy.

Ban đầu anh nghĩ đó là do mất máu quá nhiều, nhưng bác sĩ lại nói rằng, tình hình không nghiêm trọng đến vậy. Thế thì tại sao?

Đúng lúc này, cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, Vũ Văn Thần đứng cạnh cửa, phức tạp nhìn về phía Hướng Thanh Lam, sau đó mới bước lại gần Tô Triết Thác.

"Cô ấy sao rồi? Bây giờ đã đỡ hơn chưa?" Tuy biết hiện giờ Hướng Thanh Lam không nghe được điều gì, Vũ Văn Thần vẫn cẩn thận hạ thấp giọng, sợ sẽ làm ồn đến cô.  

"Vẫn chưa tỉnh lại lần nào, nhưng thân thể cũng khá hơn chút rồi." Ánh mắt sắc sảo mọi khi của Tô Triết Thác giờ đây chỉ chứa đầy mệt mỏi, hình như, bên trong còn mang theo một chút hối hận.

Đến tìm cô trễ như vậy, lại để cho mọi chuyện tệ hại ra nông nỗi này, tất cả đều vì lòng tự tôn chết tiệt của anh. Làm sao bây giờ, nếu Lam Lam tỉnh lại, anh sẽ phải nói chuyện đứa bé với cô thế nào đây?

Chết tiệt, thật là vô cùng chết tiệt!

Anh buồn bực xoa xoa huyệt thái dương, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy chẳng có cách giải quyết nào là hợp lý.

"Thác, đứa bé đâu rồi?" Vũ Văn Thần có chút phức tạp nhìn Tô Triết Thác, cuối cùng mới dám mạnh bạo hỏi.

Từ ngày Thác đưa Thanh Lam về nước, cô ấy vẫn luôn mê man bất tỉnh thế này. Anh muốn biết tại sao, chỉ là mỗi lần nhìn thấy nét mặt âm trầm của cậu ta, bao nhiêu tò mò lại đành nuốt vào lòng. Nhưng lần này thì không nhịn thêm được nữa, một đứa bé đang sống rành rành ra đó, nay đột nhiên không thấy đâu, sao anh có thể giả vờ như không biết được?

"Đứa bé?" Tô Triết Thác hơi hơi giật mình, sau hồi lâu, Vũ Văn Thần mới nghe được tiếng anh thở dài, dường như bên trong còn mang theo phiền muộn.

"Nó chết rồi, vừa sinh ra đã chết, ngay cả bác sĩ cũng không cứu được." Anh cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay của mình, dường như có thể thấy được một thân thể bé bỏng đang cựa mình trên đó.

Y Nhược mang nó đi đâu, thực ra cũng đã vài lần anh định hỏi, chỉ là... Rất sợ phải đối diện với lương tâm của chính mình.

Vậy nên, anh không quan tâm, cũng sẽ không bao giờ hỏi đến.

Tô Triết Thác lạnh nhạt nói xong, khiến Vũ Văn Thần không khỏi giật mình sửng sốt. Đứa bé kia đã chết rồi sao, vừa sinh ra đã bị yểu mệnh? Như vậy, Hướng Thanh Lam phải làm sao bây giờ, cô đã chờ đứa bé này thật lâu, cũng vì nó mà chịu nhiều khổ sở...

"Có thể nói cho tôi biết, đứa bé là con trai hay con gái được không?" Vũ Văn Thần cố gắng bình ổn lại tâm tình, buồn bã hỏi Tô Triết Thác một câu cuối cùng. Dù sao, anh cũng đã rất mong chờ nó chào đời, bây giờ không còn nữa, thật sự khiến anh có chút trống rỗng không biết phải làm sao.

Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình (ngược, full)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!