Chương 90: Tha thứ

72.6K 1.3K 228

Chương 90: Tha thứ

Chuỗi ngày tiếp theo trôi qua trong im lặng và buồn chán, sự lạnh nhạt của Hướng Thanh Lam khiến bầu không khí trong căn nhà nhỏ này ngày một trở nên áp lực. Thật ra mọi người đều hiểu, hận thù của cô cũng không hề sâu đậm như vậy, chẳng qua nếu chịu tha thứ cho Arthur chỉ sau vài lời xin lỗi, lương tâm cô sẽ cảm thấy không công bằng với sinh linh bé nhỏ kia.

Ngân Táp thở dài một hơi, rõ ràng vào lúc này chủ nhân đã không còn cách nào, mà cậu cũng chẳng thể tin tưởng ở Fred, vậy nên...

"Chủ nhân, tôi vào đó một lát được không?"

"Được." Arthur nhẹ nhàng gật đầu, dường như cũng có chút trốn tránh không dám quay đầu nhìn theo Ngân Táp. Anh biết cậu ta định làm gì, trong thâm tâm anh vừa cảm thấy chờ mong, lại vừa cảm thấy sợ hãi. Anh sợ nếu lần này thất bại, Lam sẽ vĩnh viễn không nghe thêm lời giải thích nào nữa. 

Vậy nên lúc này đây, tất cả đành nhờ vào Ngân Táp vậy.

Tiếng khép cửa vang lên rất nhẹ, Hướng Thanh Lam run run nhắm chặt hai mắt, thật sự sợ người kia sẽ phát hiện ra mình vẫn còn tỉnh. Có lẽ thứ cảm giác gọi là bất lực cũng không hơn gì thế này, nếu cô quay lưng lại đối diện thẳng thắn với anh một lần, hai người bọn họ sẽ không còn đau khổ. 

Lý trí nói buông tay, trái tim lại không đành lòng vứt bỏ.

"Cô cứ thoải mái chà đạp cái chăn đi, nó là đồ mới, không rách được đâu." Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói hài hước, cô giật mình xoay người lại, hiển nhiên không nghĩ rằng người đến lại là Ngân Táp.

"Bây giờ cô cảm thấy thế nào, có ổn không?" Ngân Táp ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh đầu giường, thoáng nhìn qua đôi mắt hồng hồng của Hướng Thanh Lam, trong lòng không khỏi thở dài một hơi. Cô gái này lại vừa mới khóc, tại sao lại phải tự làm khổ mình như vậy chứ?

'Cũng khá hơn trước nhiều rồi.' Hướng Thanh Lam gật đầu, ngón tay bất giác thả lỏng. Ở trước mặt thiếu niên này, cô không có điều gì cần phải giấu diếm, bởi vì cậu đã giúp đỡ hai mẹ con cô rất nhiều. Ngoại trừ Tiểu Tây ra, có lẽ Ngân Táp chính là người cô cảm thấy tin tưởng nhất.

"Có muốn ngồi dậy nói chuyện với tôi một lát không?" Im lặng hồi lâu, cuối cùng Ngân Táp cũng quyết định 'tấn công' trước. Hướng tiểu thư là người lương thiện, cậu nghĩ mình biết cách khiến cô phải mềm lòng. Nếu không phải chủ nhân đã thật sự hết cách, cậu nhất quyết sẽ không dùng đến phương án bất đắc dĩ này.

Hướng Thanh Lam có chút suy nghĩ nhìn cậu, dường như cũng mơ hồ đoán được điều gì, nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi ngồi dậy.

Ngân Táp âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, khởi đầu có vẻ tương đối thuận lợi, tin rằng chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, nhất định kế hoạch này của cậu sẽ thành công.

"Hướng tiểu thư, cô có bao giờ tò mò tại sao tôi lại đi theo chủ nhân không?" Ngân Táp cười cười, đột nhiên không đầu không đuôi đặt câu hỏi.

Hướng Thanh Lam gật đầu, xem như thừa nhận điều cậu vừa nói. Nghe Tiểu Tây kể chuyện thì cậu nhóc này mới chỉ mười lăm tuổi, mà thời gian đi theo Thanh lại không phải là một hai năm. Như vậy cha mẹ của cậu đâu, cậu không có gia đình sao?

Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình (ngược, full)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!