Chương 64: Cho anh một cơ hội, được không?

104K 2.4K 445

Chương 64: Cho anh một cơ hội, được không?

Hướng Thanh Lam gọt xong một quả táo, cẩn thận đặt vào tay Tô Triết Thác. Anh cầm quả táo lên, để dưới mũi ngửi một chút, thơm quá...

"Đưa dao cho tôi được không?" Tô Triết Thác vươn tay ra, mà Hướng Thanh Lam gắt gao nắm chặt dao, không hiểu đột nhiên anh muốn nó để làm gì.

"Yên tâm đi, không phải tôi định tự sát đâu." Anh nhẹ nhàng cười, khó được hài hước đùa cô một chút.

Hướng Thanh Lam hoang mang chớp nhẹ hai mắt, cẩn thận đặt chuôi dao vào tay anh. Tuy không nỡ từ chối, nhưng cô vẫn rất sợ anh sẽ tự làm mình bị thương. Dù sao, lưỡi dao này cũng rất sắc bén.

Tô Triết Thác có chút ngốc cầm lấy dao, mất đi ánh sáng anh mới biết, thì ra không thấy rõ được mọi vật là một loại tra tấn khủng khiếp đến thế nào. Lần mò đưa lưỡi dao đặt lên trên quả táo, anh chậm rãi dùng sức, rất nhanh, đem nó chia thành hai nửa.

"Cho cô này." Anh vươn tay, đưa một nửa trái táo cho Hướng Thanh Lam, ôn tồn nói: "Ăn đi, như vậy mới tốt cho cổ họng."

Hướng Thanh Lam ngơ ngác nhìn anh thật lâu, giống như đang suy tư, lại giống như do dự, cuối cùng cô cầm lấy trái táo, viết vào tay anh.

'Cảm ơn.'

...

Hướng Thanh Lam giúp Tô Triết Thác đẩy xe lăn ra phía sau vườn hoa của bệnh viện, đây là lần đầu tiên kể từ ngày bị thương tới nay anh chịu đi ra ngoài. Cảm nhận được ánh nắng chiếu vào cơ thể, anh theo phản xạ đưa tay lên che mắt, lúc này mới giật mình nhớ ra, bản thân chỉ là một gã mù.

Thời tiết dường như rất đẹp, nhưng là, anh lại không thể nhìn thấy...

"Hôm nay trời đẹp lắm phải không?" Tô Triết Thác đột nhiên mở miệng, trong giọng nói lộ ra một chút bi thương nghẹn ngào.

Hướng Thanh Lam ngồi trước mặt anh, cảm giác ánh mắt hơi hơi ẩm ướt. Một người nam nhân từng đứng trên đỉnh cao, kiêu ngạo là như vậy, hiện giờ lại phải hỏi người khác, trời đẹp lắm phải không? Đẹp sao? Rất đẹp, nhưng cũng chỉ như mọi ngày bình thường mà thôi. Đáng tiếc, bây giờ cho dù có bình thường đến mấy, anh cũng không có khả năng thấy được.

Kéo tay anh, cô nhẹ nhàng viết: 'Ừ, đẹp lắm, bầu trời rất xanh, mây trắng thực trắng, bởi vì bây giờ là mùa thu, cho nên lá vàng rụng rất nhiều.' Miêu tả xong tất cả cảnh vật, cô còn không quên nhặt lên một chiếc lá khô đặt vào tay anh. Tô Triết Thác thản nhiên mỉm cười, những điều này trước kia anh đều nhìn thấy, nhưng lại chưa bao giờ đi lưu tâm, luôn cảm thấy chúng quá mức bình thường, mỗi mùa đều sẽ nhìn đến, nhưng bây giờ thì...

Ngón tay nhẹ nhàng mân mê chiếc lá, đột nhiên, ánh mắt anh nổi lên một làn hơi nước mơ hồ.

Lá cây, là màu vàng sao...

Anh xoay mặt về hướng cô, giọng nói run rẩy mang theo đau khổ cầu xin: "Có thể nói thêm cho tôi biết bên ngoài trông như thế nào được không? Nói nhiều hơn một chút được không? Tôi muốn biết."

'Lá cây vẫn còn màu xanh, nhưng rất nhanh sẽ chuyển thành úa vàng, bởi vì, mỗi mùa thu đều là như vậy.' Cô thở dài một hơi, chậm rãi viết vào tay anh, chỉ sợ anh không cảm nhận được.

Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình (ngược, full)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!