Đốt cháy 41: Đồ không có lương tâm.

2.8K 165 12
                                    

Kỳ nghỉ lễ 1/5, ngày cuối cùng, 6 giờ sáng.

Mầm xuân xanh mơn mởn mới ngày nào chớm nở giờ cũng đã trổ thành những cành lá rậm rạp xanh tốt, vài nụ hoa núp trong từng chiếc lá cũng đang đung đưa theo gió, ánh nắng nhạt nhòa cũng xuyên qua những kẽ hở của tán cây rơi trên mặt đất.

Mùa hè sắp tới rồi.

Lâm Nhiên lười nhác dựa lên thân xe, mới tinh mơ nên anh không lái xe vào, sợ lại đánh thức đám nhóc tì trong viện.

Lúc tới chưa nói trước với Thịnh Thanh Khê, anh chỉ chờ trước cửa, nhai kẹo cao su, hai tay đút túi.

Trông thật giống một tên lưu manh.

Thời gian đầu, khi Lâm Nhiên mới đưa đón Thịnh Thanh Khê đi về, hàng xóm xung quanh Thịnh Khai lúc đi ngang qua kiểu gì cũng sẽ liếc liếc Lâm Nhiên vài lần, nếu không phải anh đang mặc đồng phục, họ đã tưởng rằng có tên côn đồ đầu đường xó chợ nào tới gây chuyện ấy chứ.

Nhưng là một tên côn đồ đẹp trai.

Bất quá sau đó anh thường xuyên tới lui nhiều lần, bọn họ cũng thấy nhiều thành quen.

Có đôi lúc, khi hàng xóm đi chợ về ngang qua còn nhét mấy quả ngọt vào lòng Lâm Nhiên.

Sáng hôm nay cũng vậy, chú Trương ở cách vách vừa đi dạo quanh quanh trở về, thấy Lâm Nhiên oai hùng dựa trên thân xe, tiểu tử này bộ dáng thật đẹp, xuất sắc thật sự.

Chú Trương tiện tay lấy một hộp dâu tây từ giỏ đồ, "Lâm Nhiên, cầm, nghe Tiểu Khê nói cháu thích ăn dâu tây."

Lâm Nhiên cũng không khách sáo, duỗi tay nhận lấy, còn không đứng đắn cười cười với chú Trương, "Ầy, sao đến cái này mà Tiểu Khê cũng nói với chú được, thật ngượng ngùng."

Nghe xong câu này, tâm tình anh có thể tốt hơn cả một ngày.

Chú Trương khua khua tay, "Không không, sao Tiểu Khê có thể nói chuyện này với ta. Đợt trước lúc ta tới Thịnh Khai giao hoa quả cho bọn nhỏ, ấy Tiểu Khê đang nói chuyện Tiểu Lan Nhi, chỉ là vừa khéo nghe được thôi mà."

"Tới đón Tiểu Khê đi thi à?"

Chuyện Thịnh Thanh Khê đi thi cả vùng quanh đây đều biết, cô bé này từ nhỏ đã rất xuất sắc. Mười mấy năm này, bọn họ tận mắt nhìn cô từ một hạt đậu nhỏ trưởng thành thành một cô gái nhỏ thanh thần xinh xắn.

Hàng năm trừ khi đi học, thì thời gian còn lại cô bé sẽ đều đi thi đấu.

Những đứa trẻ quanh đây không đứa nào không biết đến Thịnh Thanh Khê, bởi vì cô chính là "Con nhà người ta" trong truyền thuyết.

Lâm Nhiên gật đầu: "Vâng, đưa cậu ấy tới sân bay."

Chú Trương chỉ chỉ Thịnh Khai, sau đó giơ ngón tay cái với Lâm Nhiên, "Từ nhỏ Tiểu Khê đã rất lợi hại, cháu yên tâm, lần này đảm bảo con bé vẫn sẽ mang theo cup về thôi."

Lâm Nhiên cười nhạt: "Chuyện này không quan trọng."

Vì câu này mà chú Trương không khỏi nhìn Lâm Nhiên thêm vài lần, như là muốn thẩm định gì đó. Cuối cùng, chú Trương vỗ vỗ vai Lâm Nhiên, không nói gì mà chỉ ngân một khúc chèo nhỏ rồi rẽ vào hẻm nhỏ về nhà.

[HOÀN] Lão đại tôi yêu thầm cũng trọng sinh - Nhất Chỉ Điềm ThỏNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ