Đệ tam thập ngũ chương

Bắt đầu từ đầu

Ôn nhu đến độ sắp chảy nước luôn rồi a a a a, Thập Bát ngươi nhìn lão tỷ ngươi mà trong lòng là nghĩ đến ai a?

Hoàn toàn không nghe được nội tâm OS (độc thoại) của Hồ Thập Nhị, Hồ Thập Bát xoay đầu sang chỗ khác, tiếp tục xiên hai con cá khác đặt lên lửa.

"Khụ, Thập Bát. . ." Hồ Thập Nhị trộm liếc mắt ngó Hồ Thập Bát một cái hỏi "Người kia của ngươi. . .Thất Long Quân, là người như thế nào a?"

Nghe Hồ Thập Nhị hỏi vậy, Hồ Thập Bát ngẩn người, đột ngột đỏ mặt.

Thập Nhị Thập Tứ = =||| chỉ hỏi ngươi hắn là người thế nào thôi . . .ngươi đỏ mặt làm gì a!! Kích thích hai nữ nhân tuổi mới lớn này sao!!!

Hồ Thập Bát gãi gãi đầu, cười cười xấu hổ "Hắn. . .tính tình giống hài tử. . ." nói đến đây, lại đột nhiên nhớ đến lần đầu tiên mình cùng Ngao Kiệt quen biết nhau, vị Long Quân kia ác hình ác trạng đủ loại đu kiểu, lúc đó chỉ cảm thấy hắn ngang ngược không nói đạo lý, đáng ghét đến mức chẳng muốn nhìn lấy một cái, nhưng hiện tại nhớ lại lúc đó, bỗng cảm thấy hắn kỳ quặc đến đáng yêu. . .

"Thập Bát. . .một nam nhân ngươi sắp sửa phó thác cả đời cho hắn, lại chỉ có thể hình dung bằng mấy từ tính giống hài tử. . .cũng không phải chuyện tốt đâu a."

Hồ Thập Tứ bày ra ngữ khí của người từng trải, chân thành nhìn Hồ Thập Bát nói.

Tiếc là Hồ Thập Bát lúc này lại đang hoàn toàn chìm đắm trong hồi ức ngọt ngào (?), nửa chữ khuyên bảo của Thập Tứ tỷ cũng không lọt nổi vào tai hắn.

Ngó bộ dạng Hồ Thập Bát, đầu ngẩng bốn lăm độ, trên mặt thi thoảng lộ ra nụ cười ngây ngô ngốc ngốc, Hồ Thập Tứ dùng khuỷu tay huých huých Hồ Thập Nhị "Uy. . .Thập Bát nói Long Quân kia tính giống hài tử, chẳng lẽ. . .Long Quân kia là bị áp ở dưới?"

Hồ Thập Nhị hai mắt rực sáng nói, a! Đúng a ~! Thập Bát nhà chúng ta bộ dạng suất lại có khí chất nam nhân như vậy, hơn nữa vừa ôn nhu vừa đảm đang ~! Nhất định là ở trên rồi a ~!! A a, trách không được Thập Bát gần đây đều phiền muộn mất hồn mất vía, ta lúc nãy vẫn cứ nghĩ hắn đang trong triệu chứng uất ức tiền hôn nhân chứ. . .Nếu nói như vậy thì đây chỉ có một khả năng thôi, hắn chắc chắn là đã bị Long Quân kia hấp dương khí a!!

Ân ân ân, hai tỷ tỷ nghĩ đến đây, không hẹn mà cùng nhau gật gù liên tục. Thật sự là không thể xem tướng mạo mà đoán a ~! Nhìn lão đệ lúc bình thường bất chi thanh bất hàng khí, nguyên lai là phẫn trư cật long một tay a~~~

Hai tỷ tỷ ở bên cạnh vừa gặm đầu cá vừa khe khẽ thủ thỉ đàm luận những thứ mà thiếu nhi không nên biết, Hồ Thập Bát thì đang phát ngốc cười ngu ngơ.

Đột nhiên cách đó không xa truyền đến tiếng gọi

"Hồ Huynh, lâu không gặp, biệt lai vô dạng a ~!"

Thanh âm kia thực tao nhã, Hồ Thập Bát cùng Thập Nhị Thập Tứ nghe thấy đều nhất tề quay đầu lại nhìn về phía phát ra thanh âm, chỉ thấy Lang công tử vác theo một giỏ hoa quả, đang đứng cách đó không xa mỉm cười nhìn về phía Hồ Thập Bát.

[ĐM] Hồ GiáĐọc truyện này MIỄN PHÍ!