Đệ thập tam chương

2.2K 61 8

Đệ Thập Tam Chương

.

Bán Duyến Sơn

Yên lung không thúy

Sơn tư tú mỹ

.

Tuy hoa kỳ đã sớm quá từ lâu, nhưng đào thụ trên đỉnh núi tại đầu cành vẫn mơn mởn đào hoa. Gió nhè nhẹ thổi, cánh hoa thiển phấn sắc phiêu linh như xuy tuyết.

Dưới đào thụ có một mái nhà tranh, thanh u mộc mạc, giản khiết nhã trí.

Trước nhà tranh có mỹ nhân.

Mỹ. . . nhân. . .

Mỹ nhân nằm hờ trên tháp quý phi, tại núi mà xuất hiện cảnh tượng này có vẻ thật sự rất đặc biệt, rất xuyên việt, động tác phư phư phư phư mà hút thủy yên đại cũng rất xuyên việt.

Hồ Thập Bát đứng trước nhà tranh dưới đào thụ muốn nửa ngày, nhưng mỹ nhân kia vẫn nhắm hai mắt, thôn vân thổ vụ thập phân tập trung.

Chờ đợi thêm nữa thì e là trời tối luôn mất. . . Hồ Thập Bát nghĩ như vậy, liền hắng giọng một cái nói "Xin hỏi cô nương là. . ."

Mỹ nhân vẫn nhắm mắt hệt như cũ, khoát tay, một chiếc ghế liền hiện ra bên cạnh Hồ Thập Bát.

"A. . . ta không cần ngồi, xin hỏi cô nương là Đào Mộc tiên. . ."

Mỹ nhân lại khoát tay, chỗ trống bên cạnh lại vút một phát, mười mấy tiểu đồng bưng hoa quả, cao điểm, trà thủy, đùa giỡn cười hi hi hiện ra trước mặt Hồ Thập Bát.

Đỉnh núi vốn đang thanh tĩnh nhất thời náo nhiệt hẳn lên.

"Công tử uống trà ~ "

"Ăn điểm tâm của ta trước đi ~~ "

"Còn có hoa quả của ta nữa nè ~~~ "

Mấy tiểu đồng đều là diện mạo điềm mỹ khả nhân, thanh âm giọng nói tựa như ngân linh, ríu ra ríu rít chen qua lấn lại trước mặt Hồ Thập Bát, thân hình biến huyễn cực nhanh, ngữ tốc nói chuyện cũng mau. Hồ Thập Bát chỉ thấy trước mắt toàn là bóng ảnh, chung quanh đều là hồi âm, đầu óc thiếu điều muốn hôn mê.

Trong nhất thời không biết nên phản ứng lại với người nào trước mới tốt, cứng một họng nói không ra lời. Kết quả mười mấy tiểu đồng kia thấy bộ dáng Hồ Thập Bát luống tay cuống chân, cư nhiên bắt đầu thét chói tai

"Nha ~~~ tiểu ca thật đáng yêu ~~ hồn nguyên hảo thuần tịnh a ~~ "

"Phải a phải a ~~ vẫn còn là băng lam sắc nha ~~ "

Hồ Thập Bát hiện tại thật giống như Đường Tam Tạng bước vào Động Bàn Tơ, bị mười mấy tiểu la lệ, tiểu chính thái níu lên người mà giở trò sàm sỡ sờ soạng.

Hồ Thập Bát bảo hộ được phía trên lại không bảo vệ được phía dưới, muốn đẩy bọn họ ra lại sợ mấy tiểu đồng này bị thương, tình cảnh quả thật là hết sức quẫn bách xấu hổ.

Cuối cùng, thiên lại chi âm vang lên.

"Được rồi được rồi. . . Đừng nháo nữa ~~ các ngươi lưu lại chút mặt mũi cho tiên gia ~"

[ĐM] Hồ GiáĐọc truyện này MIỄN PHÍ!