Đệ thập chương

2.3K 57 6

Đệ Thập Chương

Không tiếp tục nhiều lời nữa, Hồ Thập Bát cùng Long Quân hiện tai trên đường đến Đông sơn lão đàm.

Ngự phong nhi hành, Hồ Thập Bát cách một quãng ở xa đi theo Long Quân nhưng cũng có thể cảm nhận được tức giận tản ra từ bạch y Long Quân ở phía trước.

Tuy rằng mỗi lần gặp mặt vị Long Quân này đều là một bộ xú kiểm như người khác thiếu hắn tám trăm điếu không trả vậy, nhưng tức giận lần này đặc biệt cường đại.

Ngẫm lại cũng đúng, tên tuổi của mình bị một con yêu quái không biết là cái loại yêu gì đi mạo danh mạo phận, làm điều thiện thì không nói đi, lại đi làm việc ác như vậy, là ai cũng sẽ cảm thấy phẫn nộ!

Khoảng cách hơn trăm dặm chỉ trong nháy mắt đã đến, Đông Sơn hiện ra trước mắt. Long Quân ngưng khí vừa định thi pháp thì đột nhiên ngay lúc đó, trong Đông Sơn phát ra một tiếng vang thật lớn, khiến toàn bộ Đông Sơn chấn động mà chao đảo. Liền sau đó một đạo thanh sắc hỏa quang xuyên từ khe nứt trong núi hướng thẳng vân tiêu.

Ánh sáng của đạo thanh sắc hỏa diễm cực sáng, ngọn lửa mãnh liệt thôn thổ, nhanh chóng bao phủ lấy toàn bộ Đông Sơn, khắp nơi không nơi nào không bừng bừng sơn hỏa, vậy mà cành lá khô vàng trên khắp cây cối bị ngọn lửa này bao phủ nhưng hình dạng vẫn hệt như thường, chỉ khẽ lung lay theo ngọn lửa, hóa ra ngọn lửa kia chính là tam muội chân hỏa!

Long Quân nhíu nhíu mày, có kẻ xen vào việc của người khác!

Đông Sơn lão đàm ở ngay trong núi Đông Sơn, toàn bộ Đông Sơn kỳ thật là một cự đàm thiên nhiên, trên giữa đỉnh nũi lõm xuống tạo thành dạng hình bồn, không chỉ hứng lấy vô căn chi vũ, mà hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa, đối với sơn linh tinh quái mà nói, quả thực là một nơi tu hành rất thích hợp.

Hiện tại toàn bộ thủy trong lão đàm đều bị tam muội chân hỏa bao phủ lấy, thành ra giống hệt như một cái vạc to bị đun sôi ùng ục, bọt khí không ngừng bốc lên hơi nóng.

Trong thủy, một con thanh lân cự mãng đau đớn ngóc lên, nhưng làm cách nào cũng không thể thoát khỏi phạm vị thủy diện.

Nguyên lai là mãng tinh!

Lại dám tự xưng là Long Quân!!

Long Quân trong mắt sát khí đại thịnh, phất tay áo định ra tay, chợt nghe thấy một thanh âm từ bên dưới hô hoáng lên "Thất Long Quân! Thất Long Quân!"

Hồ Thập Bát cùng Long Quân nhất tề cúi đầu nhìn, chỉ thấy dưới tàng cây cạnh lão đàm cư nhiên có một lão đạo đang ngồi.

Long Quân cùng Hồ Thập Bát chậm rãi hạ xuống trước mặt lão đạo. Lão đạo kia tay trái cầm một tửu hồ lô, trên đại thạch bên trái còn bày ra một bao lỗ hoa sinh dùng lá sen bọc lại, nhìn cũng đủ biết là đang ngồi vừa hoa sinh mễ hát tiểu tửu, vừa thưởng thức mãng tinh trong đàm giãy dụa thống khổ.

Lão đạo cười tủm tìm nhìn Long Quân hạ xuống "A nha nha, Thất Long Quân, đã lâu không gặp ~~ lần trước gặp hình như lần dự Hội bàn đào tám trăm năm trước thì phải ~~"

Nghe thế, Hồ Thập Bát lập tức quay đầu nhìn lại gương mặt Long Quân.

Tám trăm năm trước??

[ĐM] Hồ GiáĐọc truyện này MIỄN PHÍ!