Đệ nhị thập thất chương

2.1K 53 1

Đệ Nhị Thập Thất Chương

Lúc Hồ Thập Bát tỉnh lại, nhìn thấy tịch dương kim sắc từ dậu cửa sổ chiếu vào, ôn ôn nhu nhu mà soi rọi trên mặt bàn, tràn xuống mặt đất, tựa như một phiến vàng lấp lánh kỳ quái tinh tế bị vỡ ra rải rắc khắp nơi.

Ngao Ly ngâm nga tiểu khúc, đang ngồi ở cạnh giường hắn ăn đường sao lật tử.

Hồ Thập Bát khẽ giật nhẹ thân thể, Ngao Ly liền lập tức xoay đầu lại nhìn hắn, nở nụ cười "Tỉnh rồi?"

Hồ Thập Bát mở to hai mắt, nhận ra bọn họ hiện đang ở trong mộc tử ốc ở Thanh Vân Sơn.

"Ngươi vậy mà thật lợi hại, ngủ thực là có nề nếp, ba ngày liên tục vậy mà đến trở mình cũng không có lấy một cái ~" Ngũ Long Quân sáp lại gần, ngốn đường sao lật tử đầy một miệng thiếu điều sắp phun ngược ra ngoài "Đói bụng không? Khát hay không? Muốn ăn cái gì không?"

"Ách, không cần. . ." đại não Hồ Thập Bát hiện tại đang trống không, con mắt chớp a chớp định ngồi dậy, kết quả vừa gượng thắt lưng. . .

"Ngô. . ." Hồ Thập Bát ôm thắt lưng nằm xuống trở lại.

Ngũ Long Quân nhìn Hồ Thập Bát bằng ánh mắt đồng tình. Đêm đó bị lăn qua lăn lại liên tục như vậy, thắt lưng không đau mới là lạ, ngẫm ngẫm lại, Hồ Thập Bát bị như vậy cũng có chút dính líu tới mình, vì thế định tạ lỗi nhào qua đưa tay tính giúp Hồ Thập Bát xoa bóp.

Hồ Thập Bát cuống quít ngăn tay Ngao Ly "Không sao, không sao. . .chỉ là nằm hơi lâu. . .thắt lưng hơi tê chút thôi. . ."

Ngao Ly âm thầm trộm cười trong lòng, cũng không nói ra chuyện hôm đó, tiếp tục bóc đường sao lật tử ăn.

Người tỉnh lại, trí nhớ trong não tự nhiên cũng sẽ tỉnh lại theo.

Hồ Thập Bát tim đập bình bịch, chuyện xảy ra đêm đó, hắn nhiều ít gì cũng còn nhớ được đôi chút, chẳng qua là vào thời điểm đó, ý chí của hắn thật sự quá mức bạc nhược, căn bản không thể khống chế thân thể của mình, tuy thật sự muốn liều mạng mà ngăn cản chính mình, nhưng thân thể lại không nghe theo ý chí của hắn, lại đối với Ngao Kiệt làm ra cái loại sự tình như vậy. . .cái loại hành động vô liêm sĩ như vậy. . .

Hồ Thập Bát nằm úp mặt trên giường, chôn mặt vùi vào trong chăn, từ cổ đến lỗ tai đều đỏ bừng. . . mình còn mặt mũi nào mà gặp Ngao Kiệt nữa a a a a!!

Nhắc đến Ngao Kiệt. . hình như hắn không có ở đây. . .

Ngẩng đầu, Hồ Thập Bát đảo mắt tìm khắp nơi, thử cảm thụ khí tức của Ngao Kiệt, nhưng khiến hắn thất vọng là, xung quanh căn bản không có khí tức Ngao Kiệt.

Chẳng lẽ. . .

Trong đầu Hồ Thập Bát đột nhiên hiện ra một ý nghĩ đáng sợ, bởi vì phần trí nhớ của hắn chỉ tới khúc áp đảo Ngao Kiệt, đến đoạn hắn lần đầu tiên đạt đến cao trào, chỉ có bấy nhiêu.

Nên hiện tại, trong não Hồ Thập Bát đang suy nghĩ là : chẳng lẽ mình cư nhiên đã đối với Ngao Kiệt làm làm làm làm. . .!!!

Cho nên hắn sinh khí, sau đó bỏ đi mất???

(Thập Bát cưng xem trọng năng lực nhỏ bé của mình ghê nhờ. . . Lượn~~)

[ĐM] Hồ GiáĐọc truyện này MIỄN PHÍ!