Đệ tứ chương

2.3K 76 2

Đệ Tứ Chương

Hồ Thập Bát cố gắng mở ra mi mắt khô khốc, lúc nhìn thấy lại được nhân gian thì đã là chuyện năm ngày sau.

Đường chưởng quỷ đang cầm một chén đường thủy định uy hắn. Thấy mi mắt Hồ Thập Bát giật giật rồi mở ra, vui mừng la to "Hồ tiên gia gia!! Hồ tiên gia gia, rốt cuộc người cũng tỉnh rồi!!"

Hồ Thập Bát thân thể vốn có chút suy chược, đầu choáng váng đến lợi hại, nghe lão kêu to cảm thấy giống như bị người ta cầm hơn mười cái giũa đem óc của hắn giũa a giũa, vội xua tay bảo lão đừng la nữa, đảo mắt nhìn xung quanh, thấy mình đang ở trong một tòa dân trạch.

"...Nơi này là?"

"Nơi này là nhà của ta a, Hồ tiên gia gia!!"

Hồ Thập Bát gượng người ngồi dậy, Đường chưởng quỹ vội kéo chăn cuộn lại đặt sau lưng để hắn dựa vào. Hồ Thập Bát để tay lên ngực thở hổn hà hổn hển, nhìn ánh mắt lấp lánh của Đường chưởng quỹ, hỏi "Cái gì mà Hồ tiên gia gia. . ."

Đường chưởng quỷ thả chén chứa đường thủy xuống đất, bùm một phát quỳ trên mặt đất "Hồ tiên gia gia, ngài không cần che giấu nữa, lúc đó ngài và Long Thần gia gia nói gì tiểu nhân đều nghe thấy. . . Tiểu nhân không biết ngày thường đã đắc tội ở đâu khiến Long Thần gia gia trách tội. . . May mà nhờ có Hồ tiên gia gia liều chết cứu giúp, bằng không tiểu nhân cũng đã sớm hóa thành tro bụi, làm sao còn có mạng mà sống đến bây giờ! Hồ tiên gia gia, ngài chính là phụ mẫu tái sinh của tiểu nhân, xin nhận của cả nhà tiểu nhân. . ." nói tới đây, giống như nhớ ra cái gì đó, vội vàng bò dậy chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hô hoán "Để tiểu nhân đi ra gọi lão bà, hài tử, tam thúc công lục đại gia của tiểu nhân, toàn bộ lên dập đầu lạy tạ Hồ tiên gia gia. . ."

"Ngươi quay lại cho ta!!" Hồ Thập Bát vẻ mặt hắc tuyến một phen hao hơi túm lấy tay áo của tiểu lão đầu đang chực chạy ra bên ngoài kéo trở về, trong lòng nhủ thầm lão này vậy mà đã nháo như thế, trận chiến kia bị tam thúc lục bà thêm mắm dặm muối nói đầu này đầu kia trăm biến hóa a trăm biến hóa, truyền đến truyền đi một hồi nhất định chuyện này sẽ biến thành cái dạng không tốt đẹp gì. Một ngày xấu trời nào đó lại vô tình lọt vào tai cái vị Long Thần "gia gia" kia, nghe xong cảm thấy không vừa lòng, lại tiếp tục nổi điên lên, bản thân mình và Đường chưởng quỹ này nhất định chịu không nổi, bèn nói "Chuyện này càng ít người biết càng tốt!"

"Vì cái gì?" rõ ràng có tiềm chất nhiều chuyện, Đường chưởng quỹ trong nháy mắt lộ vẻ khó hiểu "Tiểu nhân định làm bài vị trường sinh cho Hồ tiên gia gia, đem đặt ở trường minh đăng tiền, sớm tối hai nén nhang để dặn hậu đại tôn tử nhớ kỹ đại ân đại đức của Hồ tiên gia gia!"

"Ta vẫn chưa chết. . ." Hồ Thập Bát da mặt có chút co rút "Khụ. . .ta nói với ngươi a. . . Ta, đúng là hồ tinh, nhưng không phải hồ tiên mà là hồ yêu."

"Yêu?" tiểu lão đầu ngẩn ngơ "Nhưng mà không phải yêu hay hại người sao? Đâu có giống Hồ tiên gia gia ngài, ngài đừng đùa ~"

"Sơn lâm tinh quái, cho nên mới biến thành yêu. Chính vì loài yêu chúng ta thích con người, thích cách sống cùng tình cảm của các ngươi cho nên mới huyễn hóa thành hình dạng con người. Chúng ta tuy đúng thật là có sức mạnh không giống như con người, nhưng làm thế nào có thể nhẫn tâm đi tổn thương đến loài người mà mình thích chứ? Đại bộ phận yêu tinh đều không muốn đả thương người."

[ĐM] Hồ GiáĐọc truyện này MIỄN PHÍ!