Đệ nhị chương

2.7K 80 1

Đệ Nhị Chương

Hồ Thập Bát trong lòng hiểu rõ ràng một điều nếu như mà Hồng Ngoc biết được chuyện Lang công tử với Tước nhi, lấy cá tính kinh khủng của nương hắn, cái loại mà "ngươi ném vào đầu ta một trái đu đủ, ta nhất định phải đập đại thạch vào đầu ngươi", không chừng toàn bộ yêu giới đều bị oanh tạc a.

Vì thế sáng ngày hôm sau, sau khi dùng xong điểm tâm, Hồ Thập Bát liền nói với Hồng Ngọc, bảo mình có ước hẹn với Lang công tử xuống Nhân gian giới đi đây đi đó dạo chơi một vòng, lược bỏ không nói chuyện về Tước nhi.

Hồng Ngọc vừa nghe xong mặt mày rạng rỡ nói, hôm nay sáng sớm thức dậy ta đã cảm thấy hoảng hốt, còn đang suy nghĩ có phải là có cái gì không tốt phát sinh hay không ~~~ hiện tại đã thấy không phải là chuyện không tốt! Là hỉ sự ~~ tiểu nhi tử của ta rốt cuộc cũng hồng loan tinh động ~~ cứ đi cứ đi ~~ hảo hảo ngoạn, ngươi phải nắm chặt thời cơ, nếu thấy không khí thích hợp, cứ trực tiếp bắt hắn!!

Hồ Thập Bát trong miệng đáp lời, sau lưng đã chảy một thân mồ hôi hột ròng ròng. . .

Trực tiếp bắt. . . Nương, người cho rằng đây là hai nước đang giao chiến sao. . .

Tóm lại Hồ Thập Bát đã gạt được Hồng Ngọc, đem theo ngân phiếu năm vạn hai, xuôi gió xuôi nước tới Nhân gian giới, cùng Lang công tử và Tước nhi gặp mặt nhau, giao ngân phiếu cho họ.

Lang công tử cùng Tước nhi thiên ân vạn tạ, nói sẽ đại ân quên đại ân này, mai sau trong yêu sinh nhất định sẽ có lúc hoàn đủ lại phần tiền này.

Hồ Thập Bát khẽ mỉm cười, xua tay nói, tiên phàm yêu - tam giới đều coi trọng một chữ duyên. Chúng ta gặp nhau đã là một cái duyên, mà các người gặp khó khăn, khó khăn này lại vừa vặn Hồ Thập Bát ta có thể giúp đỡ, đó cũng là một cái duyên. Tiền tài bất quá chỉ là vật ngoài thân, không cần phải ghi nhớ quá mức, cứ tùy duyên là được rồi.

Nhìn hình bóng Lang công tử cùng Tước nhi ân ân ái ái nắm tay rời đi, Hồ Thập Bát trong lòng không nhịn được mà dâng trào một loại tình cảm ngưỡng mộ.

Thiên địa to lớn như thế, loài yêu sinh mệnh lại dài, hắn cũng thật tâm hy vọng sau này sẽ xuất hiện một người thật lòng yêu hắn, mà hắn cũng yêu người ấy a.

Thở dài, Hồ Thập Bát ngẩng đầu nhìn sắc trời vẫn còn sớm, bây giờ mà trở về cũng không biết ăn nói làm sao với Hồng Ngọc, lại nghĩ cũng đúng lúc, đã lâu rồi không đến Nhân gian, chi bằng nhân dịp này mà ngao du đi.

Lòng mang theo một chút buồn bã nhàn nhạt, Hồ Thập Bát bắt đầu bước đi không mục đích trên đường.

Hồ Thập Bát thân hình cao lớn, cho nên trong tầm nhìn thẳng của hắn thì nhìn thấy toàn là tóc người, không thì cũng là đỉnh đầu. Vì thế, những chỗ hắn đi qua thi thoảng có mấy thiếu nữ thiếu phụ đỏ mặt, liếc mắt đưa tình gợi tình, một mảnh xuân tâm nhộn nhạo, liên tục bắn mị nhãn e ấp ẩn chứa tình hoài sang phía hắn, mà Hồ Thập Bát một chút không không có thấy a.

Vị kia nói, Hồ Thập Bát bộ dạng không phải như gấu còn khuôn mặt thì bình thường sao?

Đó là yêu giới! Hồ Thập Bát ở yêu giới không được hoan nghênh, đó là vì yêu giới không ưa chuộng kiểu của hắn.

[ĐM] Hồ GiáĐọc truyện này MIỄN PHÍ!