Đệ nhị thập nhất chương

1.9K 58 3

Đệ Nhị Thập Nhất Chương

"Nhân gia chỉ là lạc đường trong núi, mấy ngày rồi không có ăn cái gì hết. . . Đói bụng muốn chết. . . Chẳng qua chỉ ăn có mấy con cá thôi, mà Thất đệ lại đối đãi với nhân gia như vậy. . . Hư hư hư hư hư hư hư"

Bày ra một bộ nhãn lệ doanh tròng, bĩu cái miệng nho nhỏ mà khóc hư hư như thể hết sức ủy khuất, không biết sao chứ Hồ Thập Bát nhìn thấy vậy. . . chỉ thấy giống hệt bộ dáng xù lông của lão nương Hồng Ngọc mình.

Lẳng lặng quay đầu ngó đi chỗ khác, Hồ Thập Bát đã triệt để hiểu rõ tính tình của vị Long Quân vừa xinh đẹp vừa khả ái trước mắt mình là thuộc cái dạng nào.

Ngao Kiệt nói, Thập Bát ngươi đừng nghe lời hắn, ai đói chết cũng không tới phiên hắn đói chết đâu. Hắn là trùm tham ăn đó ngươi biết không, trong nhà hết thảy mọi thứ của cha ta đều bị hắn cắn qua nếm qua! Nói xong xoay qua xoay lại nhìn lên tay mình, có thể đã lâu quá nên chứng cứ phạm tội đã sớm tiêu thất, thế là Ngao Kiệt chỉ vào Ngao Ly căm giận nói "Trên mông Cửu đệ đến giờ vẫn còn có dấu răng của hắn đó!"

"Tại ai cũng bảo thiên thượng long nhục, địa thượng lư nhục nha! Ta đã ăn thử lư nhục, thiệt là rất ngon cho nên mới cao hứng nảy ra ý định muốn thử long nhục thôi, ai biết các ngươi cả đám đều bì thô nhục tháo, ăn chẳng ngon lành chút nào!"

"Ngươi ngươi ngươi sao không tự ăn chính mình đi!"

"Ta ăn rồi nha ~~~"

Vèo ~~~~~~ có gió thổi qua.

Ngao Kiệt cùng Hồ Thập Bát đều choáng "Ăn, ăn rồi sao?"

"Ân, ăn thử rồi." Ngao Ly nghiêm túc gật gật đầu, gương mặt nhỏ nhắn tỏ ra khổ sở "Ta so với ngươi còn khó ăn hơn. . . /(ㄒoㄒ)/~~ "

Ngao Kiệt, Hồ Thập Bát Orz|||

"Thế nên a, ta đã suy nghĩ kỹ rồi! Trên đời này không có thứ gì không ăn được! Chỉ có không biết cách nấu cho hảo thôi! Chỉ cần ta nắm giữ được kỹ thuật tốt nhất là có thể đem thứ nguyên liệu cực kỳ tầm thường mà làm ra mỹ vị vô thượng!!" Ngao Ly tay nắm thành quyền, đầu ngẩng bốn mươi lăm độ nhìn lên bầu trời tối như mực, một thân khí khái mỹ thực tứ hải chinh đồ, toàn thân tinh quang sáng lấp lánh đứng trên cự thạch mà lúc nãy Ngao Kiệt chọi qua mà tạo hình.

Quay đầu, ánh mắt lấp lánh bắn sang Hồ Thập Bát. Hồ Thập Bát bất giác lùi về sau mấy bước.

Thập Bát! Trù kỹ của ngươi rất khá! Có thể đem cá bình thường như vậy nướng thành mỹ vị!!" Ngũ Long Quân xấu hổ vặn vẹo.

Hồ Thập bát lãnh hãn, khóe miệng run lẩy bẩy "Đa. . đa tạ Ngũ Long Quân khích lệ. . ."

Ngao Kiệt kéo góc áo hắn "Thập Bát, ngươi tránh xa tên ngũ ca này một chút. . . hắn không chỉ thứ gì cũng ăn, thần kinh cũng không được bình thường. . ."

Hồ Thập Bát nói, ta biết mà.

====================

Chú ý của Hồ Thập Bát bị khối đại thạch đầu đen như mực nằm dưới chân Ngũ Long Quân hấp dẫn, hắn nhớ lúc nãy Ngao Kiệt vừa vác nó trên lưng vừa chạy, bộ dáng thì cực kỳ kích động. Có thể khiến Ngao Kiệt hứng thú đến như vậy, thiết nghĩ chắc cũng không phải phàm vật gì nha.

[ĐM] Hồ GiáĐọc truyện này MIỄN PHÍ!