Đệ tứ thập tứ chương

1.4K 48 5

Đệ Tứ Thập Tứ Chương

Tuy là trong lòng đã sớm xác định thân phận của bạch phát yêu giả, nhưng nghe chính miệng đối phương nói ra hai chữ ngoại sanh, trong lòng Hồ Thập Bát vẫn là chấn động. Hồ Thập Bát nhìn Hồ Điện Lam trước mặt mình, song nhãn huyết hồng, ma văn mãn diện, tiều tụy như thế, chật vật như thế, có chỗ nào giống với thần thái mà chính miệng Hồng Ngọc đã từng miêu tả chứ?

"Điện Lam cữu cữu. . .mấy năm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao người lại biến thành như vậy? Vì cái gì người phải giam giữ Ngao Kiệt?"

Hồ Thập Bát gọi một tiếng cữu cữu, cũng khiến Hồ Điện Lam ngẩn ngơ, móng tay sắc bén đặt trên cổ Hồ Thập Bát nhẹ run lên, y thấy được trong mắt Hồ Thập Bát là quan tâm lo lắng cho mình, nhưng cũng chỉ có thể hạ mắt xuống, khụ nhẹ một tiếng. Y hiện tại, không có khả năng đón nhận phần quan tâm lo lắng kia của Hồ Thập Bát.

. . .ngươi là đang lo lắng cho ta sao? Ngoại sanh khả ái của ta. . .

Trong thoáng chốc, Hồ Điện Lam như nhớ lại hai trăm năm trước, chính mình lẻn trở về yêu giới, đứng trước gia môn Hồng Ngọc, một tiểu nam hài bụ bẫm tròn vo như tiểu đoàn tử, lộ ra hai cái tai hồ ly màu đen cùng chiếc đuôi hồ ly mềm mại như nhung, đi còn chưa vững, lung lay đứng trước mặt y, giương hai đôi mắt tròn xoe, nãi thanh nãi khí nói với y "Đại ca ca. . .Ngươi với nương của ta thật là giống nhau a. . ."

Y dùng tay vuốt mái tóc như nhung, nói "Ta không phải đại ca ca. . .Ta là. . ."

Y vẫn chưa nói hết lời, bởi y đã nghe thấy tiếng gọi ầm ĩ của Hồng Ngọc từ xa truyền đến.

Tiểu đoàn tử xoay đầu lại, gọi một tiếng "Nương ~!"

Hồ Điện Lam ẩn giấu khí tức, ngồi nấp trên cây, nhìn muội muội của mình bước lại gần, ôm lấy tiểu đoàn tử, vừa la rầy răn dạy, vừa sờ soạng khắp thân xem bảo bối nhi tử của mình có bị thương gì hay không.

Tiểu đoàn tử chớp mắt, hoang mang nghĩ tại sao mình lại đứng ở nơi này? Lúc nãy hình như có một người cũng đứng ở đây nói chuyện với mình. . .người kia là ai chứ? Tại sao bây giờ chẳng nhớ được cái gì hết vậy. . .

Các ngươi ở yêu giới, cuộc sống vẫn rất tốt a. . . muội muội duy nhất của mình vẫn hệt như trước kia, xinh đẹp như vậy, lại kiêu ngạo đến thế. . .vậy mà đã trở thành mẫu thân của mười tám hài tử. . .

Thật là rất khả ái a, giống hệt đoàn tử, ngoại sanh của ta khả ái lại ngoan ngoãn nhu thuận như vậy. . .

Chỉ đáng tiếc. . . Chỉ đáng tiếc. . .

Ôn nhu trong đáy mắt, chỉ như một tia sáng nháy qua rồi chợt tắt. Hồ Điện Lam lại ngẩng mắt lên nhìn, ánh mắt hiện tại đã trở nên lạnh lùng, không hề có chút cảm tình nào "Ta vì cái gì mà biến thành như vậy sao . . .Vạn vật trên thế gian cũng sẽ có lúc biến đổi, có khi trở nên tốt hơn, tất cũng sẽ có lúc trở nên tệ hại hơn. . ." y tự trào nở nụ cười, trong lòng thầm nghĩ, bản thân y muốn trở nên tốt hơn, nhưng tại sao lại càng lúc càng tệ hại như vậy chứ?

"Còn chuyện, ta vì sao lại nhốt Thất Long Quân ở đây, là vì ta muốn có được Long châu."

Long châu!?

[ĐM] Hồ GiáĐọc truyện này MIỄN PHÍ!