Đệ thập cửu chương

1.9K 62 0

Đệ Thập Cửu Chương

Hồ Thập Bát cảm thấy gần đây thân thể rất kỳ quái, luôn cảm giác mệt chết đi được. Ngủ bao nhiêu cũng giống như không đủ vậy, nhưng mà trước giờ chưa từng bị qua cái tình trạng này a, rốt cuộc là mình bị làm sao vậy?

Hồ Thập Bát trong lòng nghi hoặc như vậy, nhìn sắc trời âm trầm ngoài cửa sổ, cơn mưa nhỏ cứ tí tách tí tách rơi không biết đến khi nào mới dừng, không khỏi cảm thấy có chút tâm phiền ý loạn.

"Không biết mưa này bao giờ mới ngưng."

Nghe Hồ Thập Bát nhẹ giọng nói như vậy, Long Quân mở to hai mắt, tựa cằm cọ cọ lên vai Hồ Thập Bát "Ngươi tỉnh dậy rồi thì mưa cũng sắp ngưng."

"Tại sao chứ?" Hồ Thập Bát có điểm kỳ quái.

"Bởi vì ngươi nằm xuống là ngủ liền suốt hai ngày a, ta một mình nhàm chán muốn chết, tâm tình không tốt, ta tâm tình không tốt, trời đương nhiên là hạ mưa." Long Quân nói cứ như đúng rồi.

Hồ Thập Bát quay đầu lại, thần sắc kinh ngạc nhìn Long Quân "Thật sao?"

"Đương nhiên là thật."

Hồ Thập Bát đỡ trán, hắn cư nhiên ngủ liên tục hai ngày! Mà vị Long Quân này cư nhiên cũng thành thành thật thật nằm cạnh hắn nằm luôn hai ngày.

Đang khi nói chuyện, tiếng mưa rơi bên ngoài quả nhiên dần dần nhỏ đi, rồi ngưng.

Thiên không dần dần trở lại quang đãng, nhìn sang phía tây, khiên không bích lam thế nhưng còn điểm thêm một từng vạt từng vạt lân mây hồng ửng đỏ.

Hồ Thập Bát không khỏi cảm thán, tâm tình Long Quân rất trọng yếu a, nếu ngày nào đó hắn khó chịu một cái, mưa liền lập tức rơi xuống nửa năm một năm a. . . Long Quân mà sinh khí thiệt thì, hậu quả đúng nghiêm trọng a ~

Long Quân đứng dưới mái hiên cạnh Hồ Thập Bát cùng nhau ngẩng đầu nhìn trời, đột nhiên nói "Ta đói bụng."

Như để chứng minh lời nói của Long Quân hoàn toàn là nói thật, liền sau đó một tràng ùng ục hơi bị lớn phát ra từ bụng Long Quân.

Long Quân kéo kéo tay áo Hồ Thập Bát, "Lúc trước không ăn gì cũng không cảm thấy đói, bây giờ mới hai ngày không ăn thôi, không biết tại sao lại cảm thấy đói bụng đến khó chịu muốn chết luôn."

Hồ Thập Bát dở khóc dở cười nói, ngươi nếu thấy đói thì có thể tự mình xuống núi tìm vài thứ gì đó để ăn a.

Ngao Kiệt cau mày "Ta lo lắng ngươi ở trên núi một mình a. . . Hơn nữa, mấy thứ kia ăn không ngon, ta muốn ăn cá ngươi tự tay nướng." nói xong liền chớp a chớp đôi mắt nhỏ sáng lấp lánh đầy chờ mong nhìn Hồ Thập Bát.

Hồ Thập Bát vừa nghe, hiểu, tự mình đã lôi con sâu tham ăn trong bụng của Long Quân ra dưỡng a. . .

Hỏi Hồ Thập Bát tự tay nướng cá cho Long Quân hồi nào hả?

Việc này thì, phải nhắc lại cái ngày mà Hồ Thập Bát và Long Quân lần đầu tiên đến Thanh Vân Sơn này. . .

=========================

[ĐM] Hồ GiáĐọc truyện này MIỄN PHÍ!