Không còn đi tắt qua ngõ tối để vào những nhà nghỉ nhỏ nguy hiểm nữa, lần này tôi tìm một khách sạn tương đối an toàn ở ven đường để dừng chân.
Chạy khắp cả một ngày ngoài đường , vừa tìm phòng ở đồng thời hỏi xin việc nơi nơi. Thật ra dù có công việc ổn định ba năm nhưng tôi cũng không để dành được bao nhiêu tiền, thứ nhất là tiền lương không cao, thứ hai tiền thuê nhà rồi chi tiêu mỗi tháng cũng đủ chóng mặt. Trước kia khi ở cùng Jungkook, không biết có ai cười nhạo anh rằng tại sao lại bao nuôi một thằng đàn ông không biết xấu hổ như tôi, sau đó Jungkook quăng cho tôi một chiếc thẻ bạch kim, nói tôi tốt nhất đừng khiến anh mất mặt.
Tôi cũng không biết trong thẻ có bao nhiêu tiền, trả lại nguyên vẹn chiếc thẻ cho anh, tuy chỉ đổi lấy một câu anh mỉa mai, “Cậu cũng không cần đóng vai thần thánh đáng thương trước mặt tôi làm gì.”
Ngày hôm sau gọi được cho vài môi giới, hẹn thời gian đến xem phòng xong tôi lại chạy tới vài công ty tư nhân nhưng không thu được kết quả. Buổi tối cũng kiệt sức mà trở về khách sạn, ăn cơm xong mệt đến mức muốn coi mặt đất là giường, có điều cuối cùng lại thấp thỏm không ngủ được, trong đầu đều là ánh mắt long lanh của người phụ nữ câm khi bà ấy đưa cho tôi bao tiền.
Dứt khoát không nằm nữa, tôi buồn bực vùng dậy hất chăn ra, lo lắng nên muốn tới xem bà, chỉ cần từ xa nhìn một cái, xác định bà ấy vẫn tốt là được. Quyết định xong liền thay quần áo, sau đó vội vã mở cửa chạy ra ngoài.
Đến nơi ở của dì Lee và người phụ nữ câm, tôi có chút ngạc nhiên nhìn cửa nhà cả hai đều đóng chặt, bên trong tối đen như mực. Lẽ ra giờ này hai người họ nhất định có ở nhà, bây giờ còn sớm như vậy cũng không thể nào đã đi ngủ được.
Đi đến gõ cửa, đợi nửa ngày cũng không thấy có người, quả nhiên vẫn chưa có ai về nhà. Lòng tôi đầy thắc mắc đành trở về, không thể nghĩ ra là hai người họ đã đi đâu, vừa bước ra khỏi chỗ rẽ thiếu chút nữa đụng vào một người. Còn chưa kịp hô lên phía trước đã nghe một giọng nói kinh ngạc, “Yoongie?”
Tôi ngẩng đầu nhìn, lúc này mới nhìn thấy hóa ra là dì Lee.
“Dì Lee? Sao hai người chưa…”
“Yoongie, Ah In không thấy đâu nữa cả.”
Tôi sửng sốt một giây mới kịp hiểu lời bà ấy có ý gì.
“Sao lại không thấy? Đã xảy ra chuyện gì?”
“Hôm đó sau khi cháu đi dì khuyên cô ấy nửa ngày, đợi cô ấy ngừng khóc mới trở về. Vậy mà ngày hôm sau đợi mãi không thấy cô ấy đi ra, gõ cửa cũng không thấy ai. Cũng may dì có chìa khóa, mở cửa đi vào mới phát hiện trong phòng vốn dĩ không có người. Dì đi tìm cả hai ngày nay vẫn không tìm được.” Dì Lee thần sắc mệt mỏi và nôn nóng.
“Dì mau về nhà nghỉ ngơi, cháu sẽ đi tìm bà ấy.” Tôi nói xong cũng không chờ dì Lee trả lời mà bỏ chạy đi ngay.
Tôi thực sự không biết đi nơi đâu tìm người phụ nữ câm, cho nên chỉ giống như ruồi bọ mà chạy chung quanh trên đường. Trời càng về đêm, dòng người trên đường ngày càng thưa thớt, lòng tôi càng lo lắng rối bời. Đã muộn thế này bà ấy có thể đi đến chỗ nào chứ, bà ấy lại là người câm ngốc, nếu nhỡ xảy ra chuyện gì sao có thể kêu cứu đây, quả thực tôi không dám nghĩ nhiều thêm nữa.
BẠN ĐANG ĐỌC
Chệch Hướng
FanfictionTác giả: Cô Quân Edit: Hắc Tường Vy "Nếu thật sự có thần linh, nếu thật sự có kiếp sau, xin hãy cho tôi một mái ấm đi..." Vào lúc đó, Yoongi chợt nhận ra rằng, mọi chuyện không còn có thể cứu vãn được nữa. Tất cả đã đi chệch hướng kể từ ngày đầu tiê...
