Người ta thường nói, một khi đã gặp vận đen thì xui xẻo sẽ còn theo ta mãi.
Tôi cũng đã nghĩ tới chuyện nghỉ việc, nhưng lại không ngờ sẽ phải rời đi bằng cách khốn đốn như vậy.
Quản lí xanh mặt nhìn tôi, nói: “Sáng hôm nay, ai trong công ty cũng đều nhận được những bức ảnh này. Yoongi, tôi không muốn kì thị tính hướng của cậu, nhưng tôi thực sự không muốn danh tiếng của công ty vì một người mà bị ảnh hưởng.”
Tôi mặt không đổi sắc nhìn vào bức ảnh.
Trong ảnh là hai người đàn ông đang ôm hôn, do khoảng cách hơi xa nên có chút mờ ảo, nhưng khuôn mặt quay về phía máy ảnh liền có thể khẳng định đó chính là tôi. Nếu không phải từ trước tới nay ngoại trừ Jungkook ra, đến tay người đàn ông khác tôi cũng chưa từng sờ qua, thì ngay cả tôi cũng hoài nghi liệu đây có phải chiến tích của một thời đào hoa ngày trước.
Kèm theo ảnh còn có một bức thư, đại loại viết tôi không những là một tên đồng tính ghê tởm mà còn không biết xấu hổ đi quyến rũ chồng người khác.
Tôi như muốn cười ra tiếng. Loại kịch bản truyền hình máu chó quen thuộc không ngờ cũng có một ngày rơi xuống đầu mình, chẳng qua vai ác vô sỉ kia thay đổi giới tính, biến thành một thằng đàn ông đáng khinh.
Lúc này tôi lại không cảm thấy một chút tức giận, hèn kém.
Kì thật tôi rất muốn hỏi, loại người như tôi lấy cái gì để quyến rũ người khác bây giờ? Tôi tự nguyện nằm trên giường chờ sẵn có khi người ta cũng ngại nhan sắc không đủ ấy.
Thu hồi suy nghĩ, tôi thong thả nói: “Tôi đã biết, tôi sẽ đem đơn từ chức tới.”
Quản lí nhăn mày, không kiên nhẫn phất phất tay.
Đi đến cửa, tôi dừng lại một chút, khẽ xoay người hướng quản lí cúi chào: “Cảm ơn anh đã luôn chiếu cố.” Sau đó không đợi đối phương trả lời mà mở cửa đi ra ngoài.
Nội tâm vẫn không khỏi cảm thấy khổ sở, dù sao đây cũng là công việc tôi đã làm ba năm kể từ khi tốt nghiệp. Đi theo quản lí chạy sự kiện dù mệt chết đi được nhưng đã học được rất nhiều điều. Tôi vẫn luôn nghĩ, nếu cứ tiếp tục công việc như này, không chừng cuộc sống sẽ dần được cải thiện.
Đáng tiếc… Thôi, đừng nghĩ nữa.
Đây cũng là việc tôi nên làm.
Thu dọn đồ đạc rời công ty xong, dọc đường luôn có người nhìn tôi xì xào bàn tán, thậm chí còn nghe được “Mau nhìn kìa cậu ta là đồng tính luyến ái đấy!” “Đồng tính luyến ái là như vậy á…” Thực sự vừa bực mình lại vừa buồn cười.
Vừa về đến nhà lại ngoài ý muốn gặp chủ nhà trọ, tôi vội vàng đi qua: “Dì có việc tìm cháu sao?”
Chủ nhà liếc mắt nhìn tôi một cái, ấp ủng nói: “Cái đó… Yoongi à… Thật sự là không phải lắm nhưng… Cái này… Chính là… Dì không thể tiếp tục cho cháu thuê phòng được nữa.”
Tôi sửng sốt hỏi lại: “Không phải cháu đã kí hợp đồng một năm rồi sao? Xảy ra vấn đề gì ạ?”
“Tiền đặt cọc dì sẽ trả lại, phiền cháu một hai ngày tới nhanh chóng dọn ra ngoài đi.” Nói xong không chờ tôi đáp lại đã rời đi ngay.
BẠN ĐANG ĐỌC
Chệch Hướng
FanfictionTác giả: Cô Quân Edit: Hắc Tường Vy "Nếu thật sự có thần linh, nếu thật sự có kiếp sau, xin hãy cho tôi một mái ấm đi..." Vào lúc đó, Yoongi chợt nhận ra rằng, mọi chuyện không còn có thể cứu vãn được nữa. Tất cả đã đi chệch hướng kể từ ngày đầu tiê...
