Chương 4

134 16 0
                                        

Khi tỉnh lại tôi phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng rách rưới, trên mặt đất vương vãi báo chí và bìa các-tông, cách đó không xa là một người phụ nữ đang cúi đầu nhặt gì đó. Tôi hơi mông lung, giãy giụa trên giường muốn ngồi dậy, vừa nhúc nhích sau gáy đã có cảm giác đau nhói làm tôi phải kêu lên một tiếng.

Người phụ nữ kia nghe tiếng, quay đầu nhìn tôi. Thấy tôi tỉnh lại đã kích động bổ nhào tới trước giường, miệng phát ra những tiếng “A a” khàn khàn kì quái.

Tôi bị bà dọa sợ, hoảng hốt rụt lui về.

Bà ấy thấy tôi rụt lại, khóe miệng chề xuống tủi thân. Bà ít nhất cũng phải bốn mươi tuổi, nay làm bộ dạng như trẻ con khiến tay chân tôi nhất thời luống cuống.

Đúng lúc này cửa phòng được mở ra, một người phụ nữ khác lớn tuổi hơn đi vào, thấy tôi đã tỉnh vội vàng đi tới cười nói, “Cháu tỉnh rồi à? Có bị làm sao không? Đầu còn đau không?”

Tôi nhìn bà ấy gật gật đầu, sau đó nghi hoặc nhìn hai người.

Người phụ nữ mộc mạc cười, giải thích mọi chuyện.

Hóa ra ngày đó ở trước cửa khách sạn tôi bị một tên cướp đánh lén, sau khi cướp đồ xong thì ném tôi vào đống rác đầu ngõ. Người phụ nữ câm nhặt rác, cũng chính là người vừa thấy tôi, đã cõng tôi đem về trước. Còn người đang giải thích với tôi đây là dì Lee, ở cách nhà của người phụ nữ câm không xa, nhìn thấy bà ấy đáng thương nên hay để ý quan tâm bà.

“Bà ấy?… Cõng cháu về đây ạ?” Tôi liếc mắt nhìn người phụ nữ gầy yếu kia một cái, kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy! Ngày đó dì sợ chết khiếp, làm sao mà cô ấy lại cõng cả một cậu con trai to lớn trở về ấy! Bọn dì vừa đặt cháu lên giường chân của Ah In đã nhuyễn đến nỗi té ra mặt đất.” Dì Lee nói tới đây lắc đầu cười cười.

Tôi lúc này không nói nên lời, nếu không phải có người phụ nữ câm này thì không biết tôi còn phải nằm trong đống rác kia bao ngày. Bất quá cho dù tôi chết ở đó, cũng sẽ không có người để ý đến.

“Cảm ơn.” Tôi nhìn qua người phụ nữ câm gật đầu nói cảm ơn, bà cười meo meo nhìn, sau đó bất ngờ vươn tay sờ sờ đầu tôi.

Tôi ngây ngốc sững sờ, dì Lee nhanh tay tiến lại kéo tay bà ấy xuống, nhìn tôi có phần xấu hổ nói, “Xin lỗi cháu, Ah In chỗ này hơi có vấn đề.” Nói xong chỉ chỉ vào đầu mình.

Người phụ nữ câm mất hứng mà nhìn dì Lee, dùng sức giật tay ra, giống như không rõ mình làm sai cái gì, đối với bà xoa đầu chính là biểu đạt yêu thích và thân thiết mà thôi. Không biết tại sao trong lòng tôi lại khó chịu, vì cái gì mà vận mệnh lại hà khắc với một người tốt như bà ấy đến vậy? Vì cái gì những người thiện lương chất phác, lại phải sống ở tầng đáy của xã hội, chịu đựng gian khổ và éo le.

Nghĩ đến đây tôi tự giễu cười mình, tôi lấy tư cách gì mà tỏ ra dáng vẻ cao cao tại thượng đáng thương đồng tình cho họ chứ. Cuộc đời tôi, thật ra so với những người đó còn không bằng.

“Nhóc con, nhà dì có điện thoại, cháu có muốn gọi cho người thân để bọn họ đến đón không?” Dì Lee ở bên cạnh nói.

Chệch HướngNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ