Dạo gần đây mẹ tôi ăn uống không ngon miệng, sắc mặt cũng không được tốt, lúc nào cũng ôm bụng khó chịu.
Dì Lee đã đưa bà ấy đến phòng khám gần nhà để kiểm tra dạ dày, nhưng bác sĩ bảo không có vấn đề gì. Tôi vẫn thấy hơi lo, nên dự định vài hôm nữa tranh thủ lúc rảnh sẽ đưa mẹ đến bệnh viện kiểm tra kỹ hơn cho yên tâm.
Công việc ở siêu thị tuy mệt, nhưng tan ca sớm, đúng lúc trong thành phố vừa mở một nhà hàng khách sạn cao cấp đang tuyển nhân viên phục vụ, tôi đến hỏi thử vận may. Kết quả trùng hợp là họ đang cần người cho hai ca, tôi làm được nên nhận việc luôn
Hiện tại mỗi ngày tan ca ở siêu thị, tôi vội vã trở về nhà ăn vài miếng cơm rồi lại gấp gáp chạy tới khách sạn. Những khi ở bên ngoài cũng không biết được mẹ tôi làm những gì, chỉ biết mỗi lần tôi về nhà bà ấy đều đưa cho tôi tiền phế phẩm bán được, lúc tôi nhận lấy bà còn rất vui. Số tiền đó, tranh thủ lúc bà ấy không để ý tôi thường lén để vào chiếc túi đã ố vàng, nhìn mẹ bị lừa còn đứng cười ngây ngô bên cạnh, trong lòng ngập tràn ấm áp khó tả.
Tối hôm đó khi đến chỗ làm, hình như khách sạn phải đón tiếp một vị khách quý nên quản lý vội vã điều động vài người trong tổ chúng tôi đi qua. Nơi đó là gian phòng bậc nhất của khách sạn. Toàn bộ trong phòng đều được bố trí theo phong cách Hàn Quốc, hình dạng một chiếc đèn lồng cực đại quây tròn vào giữa, trên trần rũ xuống chùm đèn thủy tinh rực rỡ. Tôi ngây ngẩn nhìn thiếu chút nữa ngốc dại ra, đến khi bị quản lý đi vào đốc thúc mới khôi phục lại tinh thần.
Lát sau quản lý dẫn một vài người đi tới, tôi chỉ ở xa nhìn thoáng qua, vậy mà tức khắc liền cứng đờ.
Người đang tới là Kang Daewon, anh em tốt nhất trên đời này của Jeon Jungkook, và cũng là người hận tôi nhất trên thế gian này.
Năm đó sau khi tôi chụp ảnh uy hiếp Jungkook, người đánh tôi bị thương nặng không ai khác chính là Kang Daewon. Loại căm hận khắc cốt ghi tâm này tôi hoàn toàn có thể hiểu được, dù sao cũng là yêu đơn phương người ta từ nhỏ đến lớn suốt hai mươi năm, bị một kẻ như tôi dùng cách đê tiện như vậy cướp mất, nếu đổi lại là tôi có lẽ tôi cũng sẽ hận đến phát điên.
Đám người càng ngày càng đi tới gần, tôi không dám tránh né quá lộ liễu mà chỉ cố tỏ ra bình tĩnh cúi thấp đầu xuống, trong lòng cầu nguyện cậu ta đừng chú ý đến mình. Một bước, hai bước... Kang Daewon lướt qua bên cạnh, tôi hồi hộp nắm chặt hai tay, đợi cậu ta đi qua mới âm thầm thở nhẹ một tiếng.
"Khoan đã." Kang Daewon đột nhiên xoay người đi đến bên cạnh tôi, "Ngẩng đầu lên."
Cả một đám người đều dừng bước nhìn về phía này, tôi không có cách nào tiếp tục trốn, ra vẻ bình tĩnh ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào cậu ta hỏi, "Ngài có yêu cầu gì cần hỗ trợ sao?"
Đồng tử Kang Daewon nháy mắt mở lớn, sửng sốt một giây sau đó cậu ta đột nhiên không kiềm chế được mà cười lớn.
"Kang thiếu gia, có vấn đề gì sao?" Quản lý vội vã chạy tới, gương mặt lo lắng sợ sệt.
"Không sao... không có vấn đề gì." Kang Daewon khoát tay, xoa xoa khóe mắt cười chảy ra nước, thoạt nhìn tâm tình rất tốt đi vào trong. Quản lý vội vàng theo ở phía sau, trước khi đi còn nhíu mày liếc tôi một cái.
BẠN ĐANG ĐỌC
Chệch Hướng
FanfictionTác giả: Cô Quân Edit: Hắc Tường Vy "Nếu thật sự có thần linh, nếu thật sự có kiếp sau, xin hãy cho tôi một mái ấm đi..." Vào lúc đó, Yoongi chợt nhận ra rằng, mọi chuyện không còn có thể cứu vãn được nữa. Tất cả đã đi chệch hướng kể từ ngày đầu tiê...
