Cậu là nam thì tôi vẫn yêu 2

By mivan2218

53.3K 1.1K 110

Cậu là nam thì tôi vẫn yêu 2 Tác giả: Angelina Thể loại : Đô Thị, Đam Mỹ, More

Chương 1 - Thời gian
Chương 2 - Anh lúc nào cũng tùy tiện
Chương 3 - Có lẽ thời gian cũng không tồi tệ đến như vậy
Chương 4 - Cuộc sống và công việc
Chương 5 - Mạnh Đinh không cần cảm giác vượt trội
Chương 6 - Bạn bè đứa nào cũng như nhau
Chương 7 - Xấu xí sao?
Chương 8 - Anh đến rồi
Chương 9 - Em có anh
Chương 10 - Đừng dễ dàng mong ước gì cùng An Tử Yến
Chương 11 - Phản An Tử Yến
Chương 12 - Ai cũng khả nghi hết
Chương 13 - Trưởng thành
Chương 14 - Trò đùa ác ý của An Tử Yến
Chương 15 - Các bạn, các bạn của tôi
Chương 16 - Những người cùng đồng hành qua bốn năm
Chương 17 - Chúc mừng tốt nghiệp
Chương 18 - Sự bắt đầu và kết thúc của tuổi thanh xuân
Chương 19 - Không thể ăn bám rồi
Chương 20 - Cho em chút thời gian để chuẩn bị
Chương 21 - Cuộc sống sẽ không quan tâm đến bạn
Chương 22 - Em đã hạ tiêu chuẩn xuống mức thấp nhất
Chương 23 - Con người là loại sinh vật gì?
Chương 24 - Tính cách của nhau
Chương 25 - An Tử Yến không phù hợp với công việc
Chương 26 - Thần linh ơi, Người hãy mau quản hắn đi
Chương 27 - Thần linh ơi, Người thật sự không quan tâm đến con sao?
Chương 28 - Anh ta là ai?
Chương 29 - Vụng trộm không phải là chuyện dễ dàng
Chương 30 - Sớm muộn gì cũng phát điên
Chương 31 - Không ngờ lại được người ta đối xử dịu dàng
Chương 32 - Cầm thú
Chương 33 - Em không cần làm gì cả
Chương 34 - Đều không xem là người ngoài
Chương 35 - Mất đi danh dự đồng nghĩa với việc mất đi mạng sống
Chương 36 - Khó mà che giấu được
Chương 37 - Công việc cũng không phải dễ dàng gì
Chương 38 - Mạch Đinh vẫn chưa hiểu rõ thế giới của người trưởng thành
Chương 39 - Không còn quen với áp lực nữa
Chương 40 - Lấy lòng loạn xạ là không đúng
Chương 41 - Cách thức báo thù
Chương 42 - Khiến cho người ta quên hết mọi thứ
Chương 43 - Dư thừa sức lực
Chương 44 - Hại người cuối cùng hại mình
Chương 45 - Tìm hiểu phương pháp trở nên xấu xa
Chương 46 - Ông nội, ông...
Chương 47 - Trở nên xấu xa
Chương 48 - Tình yêu khác nhau
Chương 49 - Khiến cho người ta phát hỏa
Chương 50 - Người lùn
Chương 51 - Mối quan tâm của người qua đường
Chương 52 - Cùng một câu chuyện nhưng kết thúc khác nhau
Chương 53 - Trái ngược với vợ chồng Hứa Đức [P1]
Chương 54 - Trái ngược với vợ chồng Hứa Đức [P2]
Chương 55 - Những người trẻ tuổi nhàn rỗi
Chương 56 - An Tử Yến muốn rời đi
Chương 57 - Không cần lo lắng biến thành zombie
Chương 58 - Không trao đổi em cho bất cứ ai
Chương 59 - Rời nhà
Chương 60 - Em thích tự em đa tình
Chương 61 - Phát hành
Chương 62 - Khách mời đặc biệt [1]
Chương 63 - Khách mời đặc biệt [2]
Chương 64: Khách mời đặc biệt [3]
Chương 65: Khách mời đặc biệt [4]
Chương 66: Khách mời đặc biệt [5]
Chương 67: Khách mời đặc biệt [6]
Chương 68: Quay lại cuộc sống buồn khổ và mờ nhạt
Chương 69: Tâm trạng của hắn
Chương 70: Bộ phận chăm sóc khách hàng phân cực
Chương 71: Anh ta là ai?
Chương 72: Rốt cuộc em cũng không có cách nào để giận anh
Chương 73: Sự bành trướng của khinh khí cầu
Chương 74: Bất kì ai cũng không ngăn được
Chương 75: Mạch Đinh tin vào kỳ tích
Chương 76: Kỳ tích là gì?
Chương 77: An Tử Yến à...
Chương 78: Đau đớn nhất
Chương 79: Không thể nguôi ngoai
Chương 80: Sự dịu dàng của hắn
Chương 81: Hắn không bắt bẻ nữa
Chương 82: Thời gian sẽ xoá nhoà chút gì đó
Chương 83: Cuộc sống quay lại quỹ đạo
Chương 84 : Còn rất nhiều chuyện Mạch Đinh không biết
Chương 85: Cái ngày đó... lại đến
Chương 86: Tại sao sinh cậu ra lại ngây thơ như vậy
Chương 87: Vị chua (Thượng)
Chương 88: Vị chua [P2.1]
Chương 89: Vị chua [P2.2]
Chương 90: Vị chua [P3]
Chương 91: Chỉ là sai lầm
Chương 92: Lưỡng toàn kỳ mỹ
Chương 93: Tình cảm không phải thứ em muốn có là có
Chương 94: Mất đi chính mình liệu còn chứng minh được gì nữa?
Chương 95: Đau một chút
Chương 96: Câu chuyện tình yêu
Chương 97: Đừng tin sự quan tâm của hắn
Chương 98: Đêm dài
Chương 99: Lúc nào cũng là những nơi nổi tiếng
Chương 100: Luôn muốn vì anh làm gì đó
Chương 101: Ánh mắt không tốt
Chương 102: Em đã khiến anh cảm động chưa
Chương 103: Cơ hội thăng chức tới rồi
Chương 104: Trò chơi gia đình
Chương 105: Mùi hương của anh thật thoải mái
Chương 106: Chú ý duy trì kinh tế trong gia đình
Chương 107: Trước bão tố là sự yên lặng sao?
Chương 108: Có những chủ đề không thể nói được
Chương 109: Mắt mọi người mù cả rồi
Chương 110: Quan hệ cùng bộ phận marketing không được cải thiện
Chương 111: Anh đừng đặt câu hỏi nữa được không?
Chương 112: Nếu em là dâm ma thì tốt rồi
Chương 113: Nói lảm nhảm nhiều khi cũng có hiệu quả
Chương 114: Mất kiểm soát
Chương 115: Giấu gì đó
Chương 116: Tình trạng công việc trên bể lửa
Chương 117: Biến hoá từng chút một
Chương 118: Với em, anh đã gần chạm đến mức hoàn hảo rồi
Chương 119: Lần nào em cũng vờ tin thôi
Chương 120: Phòng chăm sóc khách hàng có kịch hay
Chương 121: Bởi vì hắn là An Tử Yến
Chương 122: Có người chồng như vậy thì được ích lợi gì?
Chương 123: Nếu em là cái bánh donut trên tay anh thì thật tốt
Chương 124: Bệnh
Chương 125: Thật sự, tình yêu có thể trêu đùa con người ta
Chương 126: Quản lý Thôi - Cấp trên mới
Chương 127: Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?
Chương 128: Cứ theo kế hoạch mà đánh cược
Chương 129: Trái tim của em
Chương 130: Sếp mới không nghiêm túc [P1]
Chương 131: Sếp mới không nghiêm túc [P2]
Chương 132: Sếp mới không nghiêm túc [P3]
Chương 133: Năm mới
Chương 134: Hiện tại và sau này
Chương 135: Suy nghĩ của bố mẹ
Chương 136: Làm việc quan trọng tuyệt đối đừng dẫn theo An Tử Yến
Chương 137: Tẩy trắng
Chương 138: Em nghĩ mình là dây su (dây thun)
Chương 139: Trưởng thành rồi
Chương 140: Câu trả lời
Chương 141: Chắc em sẽ không mất anh đâu
Chương 142: Người không muốn nói nhất đó chính là anh
Chương 143: Không làm được thì đừng nói ra
Chương 144: Ông trời, đây là trò đùa quái ác của ông sao?
Chương 145: Chuyện nhỏ nhặt vớ vẩn
Chương 146: Rốt cuộc lấy được cái gì
Chương 147: Nếu có thể đơn giản như vậy thì tốt rồi
Chương 148: Càng đau, càng không ngăn được tổn thương
Chương 149: Anh đau khổ cái gì chứ?
Chương 150: Là kết thúc sao?
Chương 151: Không phải là kết thúc
Chương 152: Tình cảm năm đó
Chương 153: Kết thúc
Chương 154: Không thua cũng không thắng
Chương 155: Mạch Đinh vươn tay giúp đỡ
Chương 156: Sầu não
Chương 157: Ngưa ngứa, nong nóng
Chương 158: Nói dối luôn phải trả giá đắt
Chương 159: Hắn yêu cậu, chỉ cậu biết là đủ rồi
Chương 160: Đã từng là bạn
Chương 161: Một số chuyện
Chương 163: Em chỉ là... nghĩ...
Chương 164: Quà sinh nhật
Chương 165: Tên hai người

Chương 162: Một số điều khác

251 7 0
By mivan2218

Chương 162: Một số điều khác

"Tôi là ai không liên quan đến anh. Thật ngại vì đã quấy rầy đến việc chuẩn bị sinh nhật của hai người. Phiền anh đi cho. Tôi có việc với cậu ấy". Khẩu khí Bạch Tiểu Tư không tốt lắm. Quan Chu cau mày: "Mạch Đinh, hai người biết nhau à?". Mạch Đinh cười cười: "Không có gì đâu. Hết giờ nghỉ trưa rồi. Cậu mau về làm việc đi". Quan Chu chần chừ, thấy Mạch Đinh gật đầu anh mới yên tâm. Quan Chu vừa đi, Bạch Tiểu Tư liền hỏi: "Có chiện gì?"

"Chỉ là nói chuyện với bạn cũ thôi mà. Cô đến bao giờ đấy?"

"Nói chuyện? Cậu đừng hòng qua mặt tôi. Cậu vừa nói cái gì? Thật làm tôi thất vọng. Sao? Đột nhiên gặp được chân mệnh thiên tử, bắt đầu dao động rồi?"

"Cô nói cái gì vậy? Tôi còn phải nói bao nhiêu lần nữa? Chỉ là nói chuyện với bạn cũ thôi mà!"

"Tôi thấy như người yêu cũ".

"Sao cô giống hệt An Tử Yến vậy? Lúc nào cũng dùng ánh mắt đó nhìn tôi. Tôi với Quan Chu bộ có gì à?!". Mạch Đinh vì lời nói của Bạch Tiểu Tư mà tức giận. Đây là lần đầu tiên cậu lớn tiếng với cô. Giây phút hiện tại, Mạch Đinh đã hoàn toàn khiến Bạch Tiểu Tư kinh ngạc. Cô giễu cợt: "Cho nên tôi và chồng cũ phải là thánh nhân, còn phải đối xử với hai người thật tốt. Đợi đến lúc cậu lên giường, chúng tôi chắc còn ở bên vỗ tay ha". Mạch Đinh siết chặc tay: "Cô nói chuyện thật khó nghe".

"Đương nhiên là không thể nói chuyện dễ nghe với hai người rồi. Mấy hôm trước tôi với chồng cũ còn bàn về quà sinh nhật cho cậu. Còn cậu, vội vàng cùng người đàn ông khác cười cười nói nói cậu cậu tôi tôi. Tôi thật sự cho rằng cậu và chồng cũ dù có gặp chuyện gì cũng sẽ không như những cặp đôi khác dễ dàng chia tay. Kết quả? Là tôi ngu ngốc rồi".

Bạch Tiểu Tư tấn công quá mãnh liệt khiến Mạch Đinh không kịp ứng phó. Cậu tỏ ra rối loạn: "Tiểu Tư, căn bản cô không biết gì hết. Lúc trước tôi và An Tử Yến vì chuyện đứa bé mà lo lắng đâm sợ hãi. Rồi sau anh ấy khó chịu. Bây giờ lại cãi nhau, tôi sắp...". Dòng nước lạnh băng tát thẳng lên mặt Mạch Đinh. Cậu kinh ngạc nhìn ly nước trong tay Bạch Tiểu Tư. Cô đứng lên, lớn tiếng: "Con mẹ nó cậu kiếm lý do cho cái sự dao động đó à? Tôi càng xem thường cậu thêm thôi. Tôi thật hối hận. Sớm biết cậu là người như thế, tôi có điên mới nhường chồng cũ lại cho cậu". Bạch Tiểu Tư phẫn nộ như vậy, Mạch Đinh cũng lần đầu tiên nhìn thấy. Cậu chỉ còn có thể nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Tư từ xa.

Mạch Đinh lau khô nước rồi mới quay lại công ty. Cậu vùi đầu vào công việc, không dám nhìn An Tử Yến. Cho đến khi xong việc An Tử Yến cũng không tìm cậu nữa. Lúc trước có lẽ cậu sẽ khó chịu. Bây giờ không tìm, cậu ngược lại còn cảm thấy trút được gánh nặng. Chẳng lẽ cậu đang lừa dối An Tử Yến? Mạch Đinh tự hỏi rồi thật sự nghĩ: Cậu đúng là đang lừa dối An Tử Yến.

Về đến nhà hai người đều không nói chuyện với nhau. An Tử Yến nằm trên ghế salon. Có lẽ bóng ma trong lòng khiến Mạch Đinh tỏ ra nhượng bộ: "Tối nay anh muốn ăn gì?"

"Đó là những lời em phải nói à?"

"Em nên nói cái gì?"

"Không phải em nên nói chuyện lúc trưa sao?"

"Tiểu Tư nói cho anh biết? Em không có sức giải thích. Có nói gì anh cũng không tin. Em mệt rồi". An Tử Yến nhếch miệng, ngữ điệu lãnh đạm như mọi ngày: "Sau này em cũng không cần giải thích nữa. Thích làm gì tuỳ em". Mạch Đinh im lặng. Nhìn An Tử Yến nhưng hắn không nhìn cậu. Cậu vào phòng ngủ, thả người lên giường.

Chẳng biết ngủ từ lúc nào, Mạch Đinh mơ hồ mở mắt. Tấm lưng An Tử Yến đập vào mắt cậu. Mạch Đinh vươn tay muốn chạm vào hắn, nhưng mãi cậu cứ bất động tại chỗ.

"An Tử Yến, anh ngủ rồi hả?". Không có hồi âm. Mạch Đinh cắn chặc môi dưới. Lúc cậu muốn kéo chăn che kín đầu, giọng nói của An Tử Yến vang lên trong đêm đủ khiến cho người ta trúng độc: "Mạch Đinh, em không thể thích người khác. Biết không?". Mạch Đinh siết chặt chăn. Cậu đã nghĩ rất nhiều câu trả lời. Nhưng cuối cùng cậu cũng không làm gì, không nói gì cả.

Hôm sau, mới sáng sớm Mạch Đinh đã tỉnh giấc. Cậu nhẹ nhàng bước xuống giường để tránh làm ồn An Tử Yến. Vệ sinh mặt mũi rồi làm bữa sáng đã dần trở thành thói quen. Cậu chuẩn bị bữa sáng khá thịnh soạn xong thì đi làm. Hôm nay cậu không đánh thức An Tử Yến. Dù là vì áy náy hay vì nguyên nhân khác, cậu cũng muốn đối xử thật tốt với An Tử Yến. Bây giờ thâm tâm cậu muốn giải thích thế nào đây? Không phải tự nhiên không thương An Tử Yến nữa. Chỉ là...

Vừa bước vào văn phòng, Mạch Đinh nhìn thấy Quách Bình đang chơi máy tính, liền hỏi: "Sư phụ, An Tử Yến có nói gì với anh không?". Quách Bình tập trung vào màn hình máy tính: "Nói gì?"

"Dự án của tôi không nói gì với anh hả?"

"Không có. Sao?

"Không có gì". Xem ra An Tử Yến vẫn chưa nói với Quách Bình. Dự án đó vẫn do cậu phụ trách. Cậu lại bắt đầu bận rộn. Lúc bàn xong công việc, Quan Chu nói: "Hôm qua cậu có chuyện gì đó đúng không. Tôi thật lo lắng cho cậu".

"Không có gì đâu. Tôi rất tốt".

"Hôm nay xong việc rồi có bận gì không?"

"Không có".

"Vậy đi uống một ly xem như ăn mừng trước. Cho cậu xả sầu luôn". Mạch Đinh cứ nhìn chằm chằm Chu Quan. Ngoài biết ơn, cậu còn có những điều khác nữa. Trong khoảng thời gian gần đây, Quan Chu dần trở thành người duy nhất có thể khiến cậu chia sẻ mọi phiền não, bí mật. Cậu không muốn nói cho Bạch Tiểu Tư, không muốn nói cho ai khác, càng không muốn nói cho An Tử Yến. Trừ Quan Chu, dường như không còn ai hiểu cậu nữa.

"Thế qua nhà tôi đi".

"Được. Tôi sẽ mua rượu tới".

"Ừ. Lát sẽ nhắn tin địa chỉ cho cậu. Xong việc rồi đến nhá".

Quan Chu vừa mới đi, Phạm Thiếu Quân ê ẩm nói: "Cậu làm chung với đồng nghiệp lâu như vậy cũng không thấy cậu mời qua nhà chơi a". Mạch Đinh rơi vào trầm tư, chưa lấy lại tinh thần thì Phạm Thiếu Quân ném bút chì vào người: "Đang nói chuyện với cậu đấy!".

"Nói gì cơ?"

"Thôi bỏ đi". Phạm Thiếu Quân không thèm để ý đến cậu nữa.

– Hết chương 162 –

Continue Reading

You'll Also Like

132K 12K 64
Em gom nhặt tất cả may mắn đặt cược vào một mối tình thời niên thiếu. Đôi khi em tự hỏi liệu nó có đáng hay không? Nhưng cảm ơn Thế Hưng, đã thắp sán...
76.4K 6.2K 38
--- Trích đoạn: - Anh biết không? Anh chính là ánh dương rực rỡ của đời em đấy. Men say của rượu khiến mặt tôi nóng bừng như lửa đốt, miệng cười ngây...
24.4K 4.2K 41
__Vị các món ăn chị đều nếm được vậy tình yêu của em và chị có mùi vị gì đây, đầu bếp của chị? - Trang Pháp __Idol của em ơi, chị cứ nếm thử đi thì b...
240K 7.2K 20
[ Edit - Song tính/ Thô Tục ] Giải Cứu Cửa Hàng Sextoy Hán Việt: Trực Bá Ngoạn Phê Dã Năng Vãn Cứu Dụng Phẩm Điếm Mạ Tác Giả: A Nhược Tình trạng bả...