Cậu là nam thì tôi vẫn yêu 2

By mivan2218

53.3K 1.1K 110

Cậu là nam thì tôi vẫn yêu 2 Tác giả: Angelina Thể loại : Đô Thị, Đam Mỹ, More

Chương 1 - Thời gian
Chương 2 - Anh lúc nào cũng tùy tiện
Chương 3 - Có lẽ thời gian cũng không tồi tệ đến như vậy
Chương 4 - Cuộc sống và công việc
Chương 5 - Mạnh Đinh không cần cảm giác vượt trội
Chương 6 - Bạn bè đứa nào cũng như nhau
Chương 7 - Xấu xí sao?
Chương 8 - Anh đến rồi
Chương 9 - Em có anh
Chương 10 - Đừng dễ dàng mong ước gì cùng An Tử Yến
Chương 11 - Phản An Tử Yến
Chương 12 - Ai cũng khả nghi hết
Chương 13 - Trưởng thành
Chương 14 - Trò đùa ác ý của An Tử Yến
Chương 15 - Các bạn, các bạn của tôi
Chương 16 - Những người cùng đồng hành qua bốn năm
Chương 17 - Chúc mừng tốt nghiệp
Chương 18 - Sự bắt đầu và kết thúc của tuổi thanh xuân
Chương 19 - Không thể ăn bám rồi
Chương 20 - Cho em chút thời gian để chuẩn bị
Chương 21 - Cuộc sống sẽ không quan tâm đến bạn
Chương 22 - Em đã hạ tiêu chuẩn xuống mức thấp nhất
Chương 23 - Con người là loại sinh vật gì?
Chương 24 - Tính cách của nhau
Chương 25 - An Tử Yến không phù hợp với công việc
Chương 26 - Thần linh ơi, Người hãy mau quản hắn đi
Chương 27 - Thần linh ơi, Người thật sự không quan tâm đến con sao?
Chương 28 - Anh ta là ai?
Chương 29 - Vụng trộm không phải là chuyện dễ dàng
Chương 30 - Sớm muộn gì cũng phát điên
Chương 31 - Không ngờ lại được người ta đối xử dịu dàng
Chương 32 - Cầm thú
Chương 33 - Em không cần làm gì cả
Chương 34 - Đều không xem là người ngoài
Chương 35 - Mất đi danh dự đồng nghĩa với việc mất đi mạng sống
Chương 36 - Khó mà che giấu được
Chương 37 - Công việc cũng không phải dễ dàng gì
Chương 38 - Mạch Đinh vẫn chưa hiểu rõ thế giới của người trưởng thành
Chương 39 - Không còn quen với áp lực nữa
Chương 40 - Lấy lòng loạn xạ là không đúng
Chương 41 - Cách thức báo thù
Chương 42 - Khiến cho người ta quên hết mọi thứ
Chương 43 - Dư thừa sức lực
Chương 44 - Hại người cuối cùng hại mình
Chương 45 - Tìm hiểu phương pháp trở nên xấu xa
Chương 46 - Ông nội, ông...
Chương 47 - Trở nên xấu xa
Chương 48 - Tình yêu khác nhau
Chương 49 - Khiến cho người ta phát hỏa
Chương 50 - Người lùn
Chương 51 - Mối quan tâm của người qua đường
Chương 52 - Cùng một câu chuyện nhưng kết thúc khác nhau
Chương 53 - Trái ngược với vợ chồng Hứa Đức [P1]
Chương 54 - Trái ngược với vợ chồng Hứa Đức [P2]
Chương 55 - Những người trẻ tuổi nhàn rỗi
Chương 56 - An Tử Yến muốn rời đi
Chương 57 - Không cần lo lắng biến thành zombie
Chương 58 - Không trao đổi em cho bất cứ ai
Chương 59 - Rời nhà
Chương 60 - Em thích tự em đa tình
Chương 61 - Phát hành
Chương 62 - Khách mời đặc biệt [1]
Chương 63 - Khách mời đặc biệt [2]
Chương 64: Khách mời đặc biệt [3]
Chương 65: Khách mời đặc biệt [4]
Chương 66: Khách mời đặc biệt [5]
Chương 67: Khách mời đặc biệt [6]
Chương 68: Quay lại cuộc sống buồn khổ và mờ nhạt
Chương 69: Tâm trạng của hắn
Chương 70: Bộ phận chăm sóc khách hàng phân cực
Chương 71: Anh ta là ai?
Chương 72: Rốt cuộc em cũng không có cách nào để giận anh
Chương 73: Sự bành trướng của khinh khí cầu
Chương 74: Bất kì ai cũng không ngăn được
Chương 75: Mạch Đinh tin vào kỳ tích
Chương 76: Kỳ tích là gì?
Chương 77: An Tử Yến à...
Chương 78: Đau đớn nhất
Chương 79: Không thể nguôi ngoai
Chương 80: Sự dịu dàng của hắn
Chương 81: Hắn không bắt bẻ nữa
Chương 82: Thời gian sẽ xoá nhoà chút gì đó
Chương 83: Cuộc sống quay lại quỹ đạo
Chương 84 : Còn rất nhiều chuyện Mạch Đinh không biết
Chương 85: Cái ngày đó... lại đến
Chương 86: Tại sao sinh cậu ra lại ngây thơ như vậy
Chương 87: Vị chua (Thượng)
Chương 88: Vị chua [P2.1]
Chương 89: Vị chua [P2.2]
Chương 90: Vị chua [P3]
Chương 91: Chỉ là sai lầm
Chương 92: Lưỡng toàn kỳ mỹ
Chương 93: Tình cảm không phải thứ em muốn có là có
Chương 94: Mất đi chính mình liệu còn chứng minh được gì nữa?
Chương 95: Đau một chút
Chương 96: Câu chuyện tình yêu
Chương 97: Đừng tin sự quan tâm của hắn
Chương 98: Đêm dài
Chương 99: Lúc nào cũng là những nơi nổi tiếng
Chương 100: Luôn muốn vì anh làm gì đó
Chương 101: Ánh mắt không tốt
Chương 102: Em đã khiến anh cảm động chưa
Chương 103: Cơ hội thăng chức tới rồi
Chương 104: Trò chơi gia đình
Chương 105: Mùi hương của anh thật thoải mái
Chương 106: Chú ý duy trì kinh tế trong gia đình
Chương 107: Trước bão tố là sự yên lặng sao?
Chương 108: Có những chủ đề không thể nói được
Chương 109: Mắt mọi người mù cả rồi
Chương 110: Quan hệ cùng bộ phận marketing không được cải thiện
Chương 111: Anh đừng đặt câu hỏi nữa được không?
Chương 112: Nếu em là dâm ma thì tốt rồi
Chương 113: Nói lảm nhảm nhiều khi cũng có hiệu quả
Chương 114: Mất kiểm soát
Chương 115: Giấu gì đó
Chương 116: Tình trạng công việc trên bể lửa
Chương 117: Biến hoá từng chút một
Chương 118: Với em, anh đã gần chạm đến mức hoàn hảo rồi
Chương 119: Lần nào em cũng vờ tin thôi
Chương 120: Phòng chăm sóc khách hàng có kịch hay
Chương 121: Bởi vì hắn là An Tử Yến
Chương 122: Có người chồng như vậy thì được ích lợi gì?
Chương 123: Nếu em là cái bánh donut trên tay anh thì thật tốt
Chương 124: Bệnh
Chương 125: Thật sự, tình yêu có thể trêu đùa con người ta
Chương 126: Quản lý Thôi - Cấp trên mới
Chương 127: Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?
Chương 128: Cứ theo kế hoạch mà đánh cược
Chương 129: Trái tim của em
Chương 130: Sếp mới không nghiêm túc [P1]
Chương 131: Sếp mới không nghiêm túc [P2]
Chương 132: Sếp mới không nghiêm túc [P3]
Chương 133: Năm mới
Chương 134: Hiện tại và sau này
Chương 135: Suy nghĩ của bố mẹ
Chương 136: Làm việc quan trọng tuyệt đối đừng dẫn theo An Tử Yến
Chương 137: Tẩy trắng
Chương 138: Em nghĩ mình là dây su (dây thun)
Chương 139: Trưởng thành rồi
Chương 140: Câu trả lời
Chương 141: Chắc em sẽ không mất anh đâu
Chương 142: Người không muốn nói nhất đó chính là anh
Chương 143: Không làm được thì đừng nói ra
Chương 144: Ông trời, đây là trò đùa quái ác của ông sao?
Chương 145: Chuyện nhỏ nhặt vớ vẩn
Chương 146: Rốt cuộc lấy được cái gì
Chương 147: Nếu có thể đơn giản như vậy thì tốt rồi
Chương 148: Càng đau, càng không ngăn được tổn thương
Chương 149: Anh đau khổ cái gì chứ?
Chương 150: Là kết thúc sao?
Chương 151: Không phải là kết thúc
Chương 152: Tình cảm năm đó
Chương 153: Kết thúc
Chương 155: Mạch Đinh vươn tay giúp đỡ
Chương 156: Sầu não
Chương 157: Ngưa ngứa, nong nóng
Chương 158: Nói dối luôn phải trả giá đắt
Chương 159: Hắn yêu cậu, chỉ cậu biết là đủ rồi
Chương 160: Đã từng là bạn
Chương 161: Một số chuyện
Chương 162: Một số điều khác
Chương 163: Em chỉ là... nghĩ...
Chương 164: Quà sinh nhật
Chương 165: Tên hai người

Chương 154: Không thua cũng không thắng

390 8 1
By mivan2218

Chương 154: Không thua cũng không thắng

Mạch Đinh vẫn cố chấp lôi cho bằng được An Tử Yến đi làm thủ tục đổi tên sỡ hữu ngôi nhà. Phải đứng tên cả hai người cậu mới chịu được. Đợi giấy tờ xong xuôi là có thể dọn vào ở ngay. Bây giờ, cứ hết giờ làm, cậu sẽ đi xem đồ nội thất. Hôm nay cũng không ngoại lệ. Đúng giờ cậu đã đứng bên dưới gọi điện cho An Tử Yến.

"Em ở dưới này".

"Liên quan gì đến anh?"

"Xuống nhanh đi. Chúng ta cùng đi xem đồ nội thất".

"Liên quan gì đến anh?"

"Anh đổi câu khác được không! Nếu em chỉ chọn đồ em thích, đến lúc đó anh không hài lòng lại hạnh hẹ với em".

"Vậy em cứ chọn đồ anh thích thôi".

"Còn em nữa chứ. Bộ em không cần vui hả?"

"Osin thì cần gì vui".

"Anh đừng quá đáng nhá. Không xuống là em đứng đây luôn đó".

"Liên quan gì đến anh?".

Tín hiệu ngắt luôn. Mạch Đinh thật hy vọng có thể đứng ở đây trực tiếp ném điện thoại vào thẳng mặt An Tử Yến. Vài phút sau, An Tử Yến mang theo bộ mặt miễn cưỡng đi xuống. Bình thường khi hắn thể hiện như vậy, kiểu gì cậu cũng bị hành hạ đến chết đi sống lại.

Ngồi trên xe, Mạch Đinh lớn mật: "Gượng ép như vậy thì anh có thể không đến a. Ai bắt ép anh đâu". Không ngờ An Tử Yến quay ngược xe lại thật: "Vậy về". Mạch Đinh vội vàng đổi giọng: "Em nói đùa thôi mà. Cứ thẳng đường mà đi. Mau quay lại đi. Năng lực chịu đựng của anh kém quá. Mới nói một câu mà đã...". An Tử Yến liếc nhìn Mạch Đinh, cậu nhe răng: "Nên tự tát". Không biết đây có được tính là thuyết phục An Tử Yến thành công hay không, dù sao cuối cùng hai người cũng đến phòng trưng bày rồi.

Có rất nhiều mẫu mã được trưng bày khiến Mạch Đinh hoa cả mắt. Vài hôm trước chỉ mới đến chỗ nhỏ, hôm nay đến nơi lớn thế này, cậu lại phân vân nhiều thứ. Lôi An Tử Yến đến quả là chí lý.

"Đầu tiên nên xem cái gì?". Mạch Đinh hỏi.

"Giường".

Hai người đến nơi trưng bày giường. Mạch Đinh quan tâm đánh giá độ đàn hồi và giá cả. Cậu nhanh chóng nhắm được một chiếc đang khuyến mãi. Mạch Đinh vừa ngồi xuống liền cảm thấy cả người lún sâu xuống dưới. Dường như sánh ngang cả mặt nước. Cậu hưng phấn gọi An Tử Yến: "Duyệt! Chọn cái này đi!". An Tử Yến dùng tay nhấn xuống bề mặt giường: "Không được".

"Tại sao?"

"Quá mềm. Không dùng sức được".

"Anh muốn dùng sức làm gì?". Mạch Đinh vừa hỏi xong liền cảm thấy mình rất ngu. Hắn còn dùng sức để làm gì nữa. Cậu nhìn An Tử Yến đang chuẩn bị nói: "Không cần nói. Em không đồng ý với tư tưởng chọn giường của anh. Chỉ dựa vào điều đó thì không được!".

"Em có bình thường không đấy? Giường mềm quá không tốt cho cột sống". Muốn tìm lý do thuyết phục Mạch Đinh đối với An Tử Yến mà nói là chuyện hết sức đơn giản. Mạch Đinh hậm hực, tiếp tục chọn cái khác.

"Tiếp theo chúng ta chọn tủ quần áo đi". Mạch Đinh lại hưng phấn đề nghị.

"Không có hứng chọn ba cái thứ vớ vẫn đó".

"Đồ bếp?".

"Nhảm nhí".

"Vậy anh nói phải đi xem cái gì!!".

"Ghế salon".

"Em hiểu rồi. Anh chỉ chọn mấy thứ bản thân anh hay dùng nhất chứ gì. Trừ việc nằm với ngủ thì anh còn làm cái gì nữa?".

"Làm tình".

"Háo sắc! Đừng có nói mấy lời đó ở nơi công cộng!"

Ghế salon đầy màu sắc tập trung tại một chỗ khiến tâm trạng người mua thoải mái. Mạch Đinh ngồi vào cái ghế có màu sắc sặc sỡ. Cậu còn vô cùng kích động nhún lên nhún xuống. Cậu biết nó không hài hoà với phòng khách nhưng không thể nào cưỡng lại được. Ghế có màu sắc sáng, rất đẹp, thật sự không đành mà. Nhưng An Tử Yến sẽ không mua, hắn chỉ thứ những thứ đơn giản thôi. Vừa lúc An Tử Yến ngồi xuống cạnh cậu, phun ngay một câu khiến cậu giật mình: "Mua cái này".

"Anh không phải là đang chọc em đấy chứ?"

"Anh đâu có thích chọc em như vậy".

"Em cảm thấy anh rất thích chọc em".

"Em muốn nói sao cũng được". An Tử Yến nhún vai. Mạch Đinh xác nhận lại lần nữa: "Anh thật muốn mua cái này? Tại sao? Có phù hợp với thẩm mỹ của anh đâu". An Tử Yến ngã lưng ra ghế, vé mặt như suy ngẫm điều gì đó. Mạch Đinh tò mò đến ngứa ngáy. Cậu nhào tới hỏi: "Anh muốn gì vậy?"

"Không muốn nói cho em biết".

"Nói em biết đi. Em đảm bảo sẽ không cười anh đâu. Cũng không nói cho ai biết hết".

"Không phải là nói cho em biết đó à". Mạch Đinh hừ nhẹ. Không thèm để ý đến An Tử Yến nữa. Thấy hắn không quan tâm đến sự dụ dỗ của cậu. Cậu lại tiếp tục không có tiền đồ: "Nếu anh không nói, bảy giờ sáng mai em gọi anh dậy đó".

"Bảy giờ kia chính là giờ chết của em".

"An Tử Yến!". Nói không lại. Chính là nói không lại hắn. Tại sao lúc nào cũng nói không lại! Mạch Đinh nguyền rủa An Tử Yến trong bụng. An Tử Yến lên tiếng: "Màu sắc của nhà trẻ anh thích rất giống với cái ghế này". Mạch Đinh không nhịn được, bật cười. Giọng biến đổi: "Ngại quá, em không nghĩ những lời như vậy sẽ phát ra từ miệng của anh. Nhà trẻ cái gì. Nghe thật vi diệu".

"Anh có thể nói cho em thứ không vi diệu".

"Không cần". Mạch Đinh vội vàng từ chối. Nhưng lại kiềm không được mà trêu chọc. Đối với cậu, cơ hội trêu chọc hắn vô cùng hiếm: "Cơ mà... nhà trẻ của anh dễ thương thật. Dùng màu sắc sặc sỡ như vậy a. Nhà trẻ cưng thế không biết sao chăm anh được".

"Vậy à?". Lời nói của An Tử Yến không có ý phản bác Mạch Đinh. Chẳng qua bên trong đó dường như có ý vị thâm tường gì đó khiến người ta rợn tóc gáy: "Vừa hay có thời gian, anh đưa em đến đó".

"Giờ ai cho anh vào. Có ai biết anh đâu. Nhỡ bị đuổi ra thì quê lắm".

"Em không cần lo lắng chuyện đó".

"Anh có ý gì?"

Hai người ngồi trên một chiếc ghế salon sặc sỡ trong gian trưng bày đông đúc của thành phố. Mọi câu chuyện xung quanh đều không liên quan đến họ. An Tử Yến lười biếng ngã lưng ra ghế. Đôi lúc Mạch Đinh sẽ quơ tay múa chân. Có lẽ, người đi ngang qua sẽ liếc nhìn họ. Nhưng chẳng ai nghĩ hai người họ kì lạ. Hình ảnh cả hai chỉ khiến cho họ cảm thấy vui vẻ và nhẹ nhàng.

Cuộc chiến của Mạch Đinh kết thúc, không còn lưu lại chút dấu vết gì. Cuộc chiến này không có thắng, cũng chẳng có thua. Cậu đã học được trong tình yêu không hề có so đo thắng thua. Cuộc sống... chúng ta... cứ như âm nhạc mà tiếp tục tiếp diễn. Không theo tiết tấu cũng chẳng sao.

– Hết chương 154 –

Continue Reading

You'll Also Like

69.5K 4.5K 107
* Lưu ý: Truyện được edit với mục đích phi thương mại và chưa có sự cho phép của tác giả, yêu cầu tôn trọng nguyên tác, không chuyển ver, không re-up...
57.6K 5.5K 66
Hán Việt: Hàm ngư bệnh mỹ nhân tại oa tổng bạo hồng Tác giả: Thủ Ước Tình trạng raw: Hoàn - 15/06/2023 Tình trạng dịch: Đang đào Thời gian: 22/01/202...
32.9K 2.7K 31
Tên khác: Xuyên thư sau ta thành hai đại hào môn đoàn Tác giả: Lang Không Nhất Sắc Tình trạng bản gốc Hoàn thành Tình trạng bản edit: 1/1/2023 Số chư...
658K 4.7K 27
!!! CẢNH BÁO !!! Truyện đam mỹ cao H, 18+ cực nặng, cực mặn. Không phải truyện có khẩu vị thông thường. Xin hãy cân nhắc trước khi vào đọc. Xin đừng...