Cậu là nam thì tôi vẫn yêu 2

By mivan2218

53.3K 1.1K 110

Cậu là nam thì tôi vẫn yêu 2 Tác giả: Angelina Thể loại : Đô Thị, Đam Mỹ, More

Chương 1 - Thời gian
Chương 2 - Anh lúc nào cũng tùy tiện
Chương 3 - Có lẽ thời gian cũng không tồi tệ đến như vậy
Chương 4 - Cuộc sống và công việc
Chương 5 - Mạnh Đinh không cần cảm giác vượt trội
Chương 6 - Bạn bè đứa nào cũng như nhau
Chương 7 - Xấu xí sao?
Chương 8 - Anh đến rồi
Chương 9 - Em có anh
Chương 10 - Đừng dễ dàng mong ước gì cùng An Tử Yến
Chương 11 - Phản An Tử Yến
Chương 12 - Ai cũng khả nghi hết
Chương 13 - Trưởng thành
Chương 14 - Trò đùa ác ý của An Tử Yến
Chương 15 - Các bạn, các bạn của tôi
Chương 16 - Những người cùng đồng hành qua bốn năm
Chương 17 - Chúc mừng tốt nghiệp
Chương 18 - Sự bắt đầu và kết thúc của tuổi thanh xuân
Chương 19 - Không thể ăn bám rồi
Chương 20 - Cho em chút thời gian để chuẩn bị
Chương 21 - Cuộc sống sẽ không quan tâm đến bạn
Chương 22 - Em đã hạ tiêu chuẩn xuống mức thấp nhất
Chương 23 - Con người là loại sinh vật gì?
Chương 24 - Tính cách của nhau
Chương 25 - An Tử Yến không phù hợp với công việc
Chương 26 - Thần linh ơi, Người hãy mau quản hắn đi
Chương 27 - Thần linh ơi, Người thật sự không quan tâm đến con sao?
Chương 28 - Anh ta là ai?
Chương 29 - Vụng trộm không phải là chuyện dễ dàng
Chương 30 - Sớm muộn gì cũng phát điên
Chương 31 - Không ngờ lại được người ta đối xử dịu dàng
Chương 32 - Cầm thú
Chương 33 - Em không cần làm gì cả
Chương 34 - Đều không xem là người ngoài
Chương 35 - Mất đi danh dự đồng nghĩa với việc mất đi mạng sống
Chương 36 - Khó mà che giấu được
Chương 37 - Công việc cũng không phải dễ dàng gì
Chương 38 - Mạch Đinh vẫn chưa hiểu rõ thế giới của người trưởng thành
Chương 39 - Không còn quen với áp lực nữa
Chương 40 - Lấy lòng loạn xạ là không đúng
Chương 41 - Cách thức báo thù
Chương 42 - Khiến cho người ta quên hết mọi thứ
Chương 43 - Dư thừa sức lực
Chương 44 - Hại người cuối cùng hại mình
Chương 45 - Tìm hiểu phương pháp trở nên xấu xa
Chương 46 - Ông nội, ông...
Chương 47 - Trở nên xấu xa
Chương 48 - Tình yêu khác nhau
Chương 49 - Khiến cho người ta phát hỏa
Chương 50 - Người lùn
Chương 51 - Mối quan tâm của người qua đường
Chương 52 - Cùng một câu chuyện nhưng kết thúc khác nhau
Chương 53 - Trái ngược với vợ chồng Hứa Đức [P1]
Chương 54 - Trái ngược với vợ chồng Hứa Đức [P2]
Chương 55 - Những người trẻ tuổi nhàn rỗi
Chương 56 - An Tử Yến muốn rời đi
Chương 57 - Không cần lo lắng biến thành zombie
Chương 58 - Không trao đổi em cho bất cứ ai
Chương 59 - Rời nhà
Chương 60 - Em thích tự em đa tình
Chương 61 - Phát hành
Chương 62 - Khách mời đặc biệt [1]
Chương 63 - Khách mời đặc biệt [2]
Chương 64: Khách mời đặc biệt [3]
Chương 65: Khách mời đặc biệt [4]
Chương 66: Khách mời đặc biệt [5]
Chương 67: Khách mời đặc biệt [6]
Chương 68: Quay lại cuộc sống buồn khổ và mờ nhạt
Chương 69: Tâm trạng của hắn
Chương 70: Bộ phận chăm sóc khách hàng phân cực
Chương 71: Anh ta là ai?
Chương 72: Rốt cuộc em cũng không có cách nào để giận anh
Chương 73: Sự bành trướng của khinh khí cầu
Chương 74: Bất kì ai cũng không ngăn được
Chương 75: Mạch Đinh tin vào kỳ tích
Chương 76: Kỳ tích là gì?
Chương 77: An Tử Yến à...
Chương 78: Đau đớn nhất
Chương 79: Không thể nguôi ngoai
Chương 80: Sự dịu dàng của hắn
Chương 81: Hắn không bắt bẻ nữa
Chương 82: Thời gian sẽ xoá nhoà chút gì đó
Chương 83: Cuộc sống quay lại quỹ đạo
Chương 84 : Còn rất nhiều chuyện Mạch Đinh không biết
Chương 85: Cái ngày đó... lại đến
Chương 86: Tại sao sinh cậu ra lại ngây thơ như vậy
Chương 87: Vị chua (Thượng)
Chương 88: Vị chua [P2.1]
Chương 89: Vị chua [P2.2]
Chương 90: Vị chua [P3]
Chương 91: Chỉ là sai lầm
Chương 92: Lưỡng toàn kỳ mỹ
Chương 93: Tình cảm không phải thứ em muốn có là có
Chương 94: Mất đi chính mình liệu còn chứng minh được gì nữa?
Chương 95: Đau một chút
Chương 96: Câu chuyện tình yêu
Chương 97: Đừng tin sự quan tâm của hắn
Chương 98: Đêm dài
Chương 99: Lúc nào cũng là những nơi nổi tiếng
Chương 100: Luôn muốn vì anh làm gì đó
Chương 101: Ánh mắt không tốt
Chương 102: Em đã khiến anh cảm động chưa
Chương 103: Cơ hội thăng chức tới rồi
Chương 104: Trò chơi gia đình
Chương 105: Mùi hương của anh thật thoải mái
Chương 106: Chú ý duy trì kinh tế trong gia đình
Chương 107: Trước bão tố là sự yên lặng sao?
Chương 108: Có những chủ đề không thể nói được
Chương 109: Mắt mọi người mù cả rồi
Chương 110: Quan hệ cùng bộ phận marketing không được cải thiện
Chương 111: Anh đừng đặt câu hỏi nữa được không?
Chương 113: Nói lảm nhảm nhiều khi cũng có hiệu quả
Chương 114: Mất kiểm soát
Chương 115: Giấu gì đó
Chương 116: Tình trạng công việc trên bể lửa
Chương 117: Biến hoá từng chút một
Chương 118: Với em, anh đã gần chạm đến mức hoàn hảo rồi
Chương 119: Lần nào em cũng vờ tin thôi
Chương 120: Phòng chăm sóc khách hàng có kịch hay
Chương 121: Bởi vì hắn là An Tử Yến
Chương 122: Có người chồng như vậy thì được ích lợi gì?
Chương 123: Nếu em là cái bánh donut trên tay anh thì thật tốt
Chương 124: Bệnh
Chương 125: Thật sự, tình yêu có thể trêu đùa con người ta
Chương 126: Quản lý Thôi - Cấp trên mới
Chương 127: Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?
Chương 128: Cứ theo kế hoạch mà đánh cược
Chương 129: Trái tim của em
Chương 130: Sếp mới không nghiêm túc [P1]
Chương 131: Sếp mới không nghiêm túc [P2]
Chương 132: Sếp mới không nghiêm túc [P3]
Chương 133: Năm mới
Chương 134: Hiện tại và sau này
Chương 135: Suy nghĩ của bố mẹ
Chương 136: Làm việc quan trọng tuyệt đối đừng dẫn theo An Tử Yến
Chương 137: Tẩy trắng
Chương 138: Em nghĩ mình là dây su (dây thun)
Chương 139: Trưởng thành rồi
Chương 140: Câu trả lời
Chương 141: Chắc em sẽ không mất anh đâu
Chương 142: Người không muốn nói nhất đó chính là anh
Chương 143: Không làm được thì đừng nói ra
Chương 144: Ông trời, đây là trò đùa quái ác của ông sao?
Chương 145: Chuyện nhỏ nhặt vớ vẩn
Chương 146: Rốt cuộc lấy được cái gì
Chương 147: Nếu có thể đơn giản như vậy thì tốt rồi
Chương 148: Càng đau, càng không ngăn được tổn thương
Chương 149: Anh đau khổ cái gì chứ?
Chương 150: Là kết thúc sao?
Chương 151: Không phải là kết thúc
Chương 152: Tình cảm năm đó
Chương 153: Kết thúc
Chương 154: Không thua cũng không thắng
Chương 155: Mạch Đinh vươn tay giúp đỡ
Chương 156: Sầu não
Chương 157: Ngưa ngứa, nong nóng
Chương 158: Nói dối luôn phải trả giá đắt
Chương 159: Hắn yêu cậu, chỉ cậu biết là đủ rồi
Chương 160: Đã từng là bạn
Chương 161: Một số chuyện
Chương 162: Một số điều khác
Chương 163: Em chỉ là... nghĩ...
Chương 164: Quà sinh nhật
Chương 165: Tên hai người

Chương 112: Nếu em là dâm ma thì tốt rồi

328 8 0
By mivan2218

Chương 112: Nếu em là dâm ma thì tốt rồi

"Vô lại, lưu manh!". Mỗi khi không nói lại An Tử Yến, Mạch Đinh sẽ sử dụng ngôn từ mắng chửi để kết thúc. Suy nghĩ một lát cũng có chút buồn: "Chả trách lúc nào Chu Cách cũng bị anh chọc đến mức bốc khói". An Tử Yến nheo mắt, tựa hồ như không nghe: "Em nói ai?".

"Có nói ai đâu". Mạch Đinh nhanh chóng phủ nhận rồi bắt đầu than thở: "Không thay đổi thái độ, sau này có mỗi anh thiệt thôi. Em là vì tốt cho anh nên mới nói như vậy. Đổi lại người khác chả quan tâm anh đâu. Tới giờ này rồi mà anh còn không hiểu nữa". Mạch Đinh rót đầy rượu vào cái chén trước mặt An Tử Yến. Chén cậu chỉ rót tầm một nửa: "Anh ... phải có tinh thần đoàn kết. Với lại...".

"Anh giúp em hạ hoả ngay tại đây, em tin không?"

"Em tin anh tuyệt đối sẽ không cầm thú như Chu Cách".

Thân thể An Tử Yến chồm về phía trước, vươn tay ra đối diện Mạch Đinh, cởi cúc áo trên cùng của cậu. Không có cái lý gì để tin An Tử Yến cả. Hắn so với Chu Cách còn cầm thú hơn. Mạch Đinh tránh né: "Em thề sẽ im lặng được chưa!". Lúc này An Tử Yến mới thu tay về. Trong đầu Mạch Đinh lại xuất hiện một suy nghĩ hết sức hoang đường: Nếu mình không có tiết tháo mà biến thành dâm ma thì tốt nhờ, An Tử Yến cũng đâu thể dùng cách đó mà uy hiếp mình nữa.

Thắc mắc ập đến. Thế nào mới có thể được xem là dâm ma? Câu sờ cằm quan sát An Tử Yến. Hắn ta chỉ có thể coi là ác quỷ thôi. Dù bình thường có hay nói mấy lời kinh kinh, làm mấy chuyện kinh kinh. Nhưng còn xa lắm mới được gọi là dâm ma. Lại còn có các kiểu dâm ma khác nhau. Nữ khác, nam khác. Mạch Đinh suy nghĩ nhập tâm quá, liền không tự chủ thốt ra khỏi miệng: "Em có nên học tập để trở thành dâm ma không nhỉ?". Lời nói của cậu đã khiến An Tử Yến ngẩng đầu lên thành công: "Ý tưởng này không tồi".

"Em cố gắng, chăm chỉ làm việc nhà, cũng chưa từng được nghe anh khen ngợi như thế!!". Mạch Đinh lập tức từ bỏ cái ý nghĩ điên rồ đó đi. Đầu óc thay đổi ngay. Nếu cậu thật sự trở thành dâm ma, há chẳng phải quá đúng ý An Tử Yến rồi sao? Thật không thể tin được tại sao trước đó cậu lại có cái suy nghĩ ngu xuẩn như vậy.

Chưa ăn uống được bao lâu, Mạch Đinh đẩy hé cánh cửa nhìn lén ra bên ngoài. Đám người Quách Bình vẫn chưa về sao? Rốt cuộc còn muốn uống đến lúc nào nữa? Ngày mai không cần đi làm chắc? Chẳng ai để công việc lên đầu. Đi ăn còn uống cả rượu thế kia. Còn gì là thể thống nữa. Mà việc đó so với việc Mạch Đinh đang làm bây giờ có gì khác nhau? Lại còn mặt dày chỉ trích người ta nữa chứ!

"Phiền quá, giờ ra ngoài nhỡ vừa lúc họ đi ra thì biết làm sao? Nhưng cũng không thể cứ ngồi đây được. Trước mắt anh cứ ở đây, em đi xem tình hình. Chắc cũng không nhọ đến mức bị phát hiện a". Mạch Đinh nói xong, quay người lại dùng sức nhào đến ôm lấy An Tử Yến: "Nếu bị phát hiện, anh đừng để ý đến em. Chính là anh hãy tìm cơ hội đi trước. Em không sao đâu. Nếu như... Em chỉ nói là nếu như thôi... Anh về nhà rồi mà em vẫn chưa về... Thế...".

"Vậy anh sẽ gạch tên em khỏi sổ hộ khẩu".

"Anh dám???". Mạch Đinh đứng lên, trợn mắt với An Tử Yến. Thậm thò thập thụt bước ra ngoài. Mà đúng cậu là một người xui xẻo. Đang chuẩn bị sang gian bên kia thì đúng lúc gặp phải Cao Sảng ra ngoài rửa tay. Cậu nhìn anh, anh nhìn cậu.

"Mạch Đinh". Chỉ đơn giản gọi tên Mạch Đinh, nhưng tất cả mọi người bên trong đều thò đầu ra ngoài. Mắt Mạch Đinh trợn to, lùi một bước, che miệng lại, làm giật mình quá lố: "Trời, không thể nào! Sao mọi người lại ở đây!". Biểu hiện của cậu không phải là tình cờ gặp đồng nghiệp, mà là trông giống gặp phải quỷ hơn.

"Chúng tôi mới muốn hỏi cậu làm gì ở đây đấy?"

"Tôi... Tôi đương nhiên là...". Còn chưa nghĩ nên nói gì, Ellen đã tỏ thái độ chán ghét nhìn thẳng vào Mạch Đinh: "Sao cậu lại tới đây nữa? Sau lần gặp ở công ty cậu cứ quấn lấy tôi mãi là sao? Tôi đã nói tôi không có hứng thú với cậu. Tôi phải nói mấy lần nữa đây? Tôi có bạn trai rồi. Nếu còn tiếp tục, tôi sẽ nói nói cho Yến biết đấy. Cậu là cấp dưới của anh ấy nên tôi không nói. Cậu cũng nên biết chừng mực chứ!". Cô giận đến mức sắp khóc. Mạch Đinh bị mắng oan, thẩm rủa trong bụng. Khóc cái gì mà khóc. Không có cách giải vây gì khác nữa à?

Chu Cách chạy tới, ôm Ellen vào lòng quát lên: "Đủ rồi. Chẳng lẽ mọi người để yên cho tên biến thái này à?". Khách khứa trong quán nhìn tới. Đám người Quách Bình thật muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạch Đinh. Họ tiến đến trấn an Chu Cách: "Ông chủ đừng nóng. Cuộc sống cá nhân của đồng nghiệp chúng tôi có chút không tốt. Nhìn thấy phụ nữ là không thể kiềm chế được. Đây đại khái là một dạng bệnh. Anh và cậu ta không cùng thế giới. Chúng tôi sẽ dạy dỗ cậu ta thật tốt". Quách Bình thay mặt Mạch Đinh xin lỗi. Sau đó quay người lại: "Mạch Đinh, chỉ cần là phụ nữ thì ai cậu cũng có thể hạ thủ sao? Cậu còn biết xấu hổ không?"

"Thân là đồng nghiệp của cậu, tôi thật cảm thấy mất mặt".

"Lo lắng làm gì, mau nhận lỗi với ông chủ đi. Sau này đừng quấy rầy bạn gái của ông chủ nữa".

Ellen phản đối: "Tôi không nhận. Cậu ta lúc nào cũng quấy rầy tôi, khiến cho tôi chịu bao nhiêu là tổn thương. Ít nhất cũng phải bồi thường tổn thất về tinh thần". Tổn thất em gái cô. Còn muốn đòi tiền. Muốn cũng không có cửa nhá!!

Chu Cách phản đối: "Nếu chỉ nhận lỗi là có thể bỏ qua chuyện cậu ta quấy rầy bạn gái của tôi, vậy tôi còn gì là đàn ông nữa. Trừ phi cậu ta quỳ xuống. Nếu không tôi tuyệt đối không bỏ qua". Quỳ cái em gái cậu. Đủ rồi nhá!!

Các đồng nghiệp không biết làm sao cho phải. Cũng không thể bỏ mặc Mạch Đinh được. Quách Bình đành lấy điện thoại gọi cho An Tử Yến: "Alo, Yến. Cậu đang ở đâu? Chỗ này xảy ra chút chuyện. Tôi nghĩ cậu giải quyết sẽ tốt hơn. Chỗ nhà hàng của bạn cậu đấy. Vậy chúng tôi đợi cậu". Quách Bình cúp điện thoại, Mạch Đinh lắp bắp: "Anh... Anh nói An Tử Yến sẽ đến?"

Quách Bình nhìn sắc mặt khó coi của Mạch Đinh: "Bây giờ biết sợ rồi?"

"Không cần anh ta đến đây".

"Cậu có thể giải quyết hả? Thật là. Lần sau đừng đem phiền phức đến cho người khác. Chỉ có thể mong Yến đến nhanh". Chuyện Quách Bình lo lắng không giống Mạch Đinh. Hắn chính là ở gian ngay cạnh, tới kiểu gì?

"Tôi đảm bảo sau này sẽ không quấy rầy dâm nữ... à... Ellen nữa. Cho nên có thể bỏ qua không?". Mạch Đinh nhìn chằm chằm Chu Cách, cầu mong anh mau chóng kết thúc màn kịch này. Nào ngờ Chu Cách không thèm quan tâm đến Mạch Đinh: "Lời nói của cậu thì có ích lợi gì?". Cổng chính bên ngoài mở ra, Ellen lên tiếng: "Yến đến nhanh thật". Ngoài Mạch Đinh, ai nấy đều nhìn ra phía cổng chính.

"Cậu ấy nói đang có việc ở gần đây nên sẽ tới nhanh".

"Làm sao?". Âm thanh An Tử Yến vang lên. Mạch Đinh trợn ngược mắt. Có phép thuật sao? Hắn ta kiểu gì có thể ra ngoài được?

– Hết chương 112 –

Continue Reading

You'll Also Like

18.4K 813 35
Thai girl love novel of Chao Planoy
224K 7.2K 21
Tác Giả : Băng Điểm Tình trạng bản gốc : Hoàn thành 📌Đam Mỹ | Song Tính | Sản Nhũ | NP | Ngây Thơ Bị Ngốc Thụ | Chủ Thụ | Hiện Đại | Tình Cảm.
278K 11.3K 97
WE ARE... CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU CỦA CHÚNG TA (We are... คือเรารักกัน) Tác giả: Parawee Độ dài: 77 chương "Lần đầu gặp gỡ chẳng có tí ấn tượng nào, như...
258K 18.9K 106
Hôm nay lại đang trêu chọc mẹ kế - Chước Chước Nhân vật chính: Tô Mạn x Nguyễn Đào Edit: phuong_bchii