Phần 6: Ân đoạn nghĩa tuyệt

687 27 2

Mạn Châu ở giữa cánh đồng bỉ ngạn rộng lớn, một thân cô độc đàn một Tuyệt tình khúc đầy thê lương, những cánh hoa khẽ đung đưa tựa như đang cảm thông cho tâm trạng nàng bây giờ. Âm thanh của tiếng đàn ngân nga tựa như đưa người ta lên tận chốn bồng lai tiên cảnh, rồi bỗng chốc lại khiến người ta chìm đắm vào tuyệt vọng của ái tình. Ngón tay nàng lướt nhẹ trên dây đàn, lúc lại nhẹ nhàng, lúc lại khẩn trương.

Đột nhiên, tiếng đàn chợt im bặt...

Lâm Hạo đang đứng trước mặt nàng, biểu tình như đang tức giận.

- Dung nhi có phải do nàng hạ độc?

- Dung nhi? Ta không quen. Vì sao lại hỏi ta? – Nàng nhấc bàn tay thon dài ra khỏi cây cổ cầm được điêu khắc tinh xảo, ngước đôi mắt xinh đẹp lên nhìn chàng.

- Vì phòng của nàng ấy có một đóa hoa bỉ ngạn, có lẽ là từ chỗ nàng...

- Dựa vào cái gì mà chàng nói đóa bỉ ngạn đó là của ta? Chẳng lẽ chỉ vì một thứ vô căn cứ như vậy mà chàng vu oan cho ta hạ độc nàng ấy?

- Ta không hề vu oan cho nàng, ta chỉ muốn biết rõ thực hư chuyện này thôi. Dung nhi là đại tiểu thư của phủ Thừa tướng, nàng không thể tùy tiện động vào nàng ấy được.

- Không, chàng không tin ta...chàng vốn dĩ không hề tin ta! Cũng đúng...nàng ta là thê tử của chàng, còn ta...ta chẳng là gì cả!

- Nàng im miệng lại cho ta! Sau này không được phép nói với ta những lời như vậy nữa! – Lâm Hạo tức giận quát.

Cùng lúc đó, quân quan của triều đình kéo tới. Vừa nhìn thấy Mạn Châu, bọn họ liền xông đến bắt nàng. Bọn họ dùng vũ lực, ép nàng phải quy phục, cũng không màng đến những đóa hoa đỏ rực đang bị họ giày xéo dưới chân.

Lâm Hạo đứng ở phía xa, nhìn nàng bị bắt đi mà không nói một lời. Trước khi bị đẩy vào lồng sắt, Mạn Châu quay đầu lại, hướng ánh mắt lạnh lùng về phía y; đoạn quay đi, khóe mắt chợt đẫm lệ...
–––––––––––––––––––

Chúng bắt Mạn Châu nhốt vào nhà ngục, xung quanh dán mấy lá  bùa có những nét vẽ nguệch ngoạc màu đỏ. Hằng ngày những kẻ trừ ma, trừ yêu hay những tróc yêu sư từ trong thành đều được mời đến, hiển nhiên là để thu phục nàng. Nhưng nàng chẳng màng bận tâm đến họ, chỉ yên tĩnh nằm trên kệ đá nhắm mắt dưỡng thần.

Cuối cùng bọn họ đều đi ra ngoài với vẻ mặt ngao ngán và lắc đầu: "Cô ta không phải là yêu ma..."
Cũng phải thôi, nàng là người mà, bọn họ có làm gì thì cũng vô ích. Tên quan kia vì không thể làm gì nàng nên đành giam nàng trong ngục, không cho ăn uống gì.

*Phủ Quan Tư Đồ

- Tham kiến Vương gia, hôm nay ngài đến đây là có việc gì vậy?

- Ta muốn hỏi về nữ tử kia, chuyện cô ta sao rồi?

- Thưa Vương gia, thần đã tìm rất nhiều thầy trừ yêu ma đến nhưng họ đều nói cô ta không phải là yêu. Tiếp theo thần không biết phải làm gì nữa, đáng lí ra nữ tử đó đã phải bị tử hình. Nhưng vì Vương gia không cho phép nên...

- Nàng ta tuy không phải yêu ma nhưng cũng đã hại thê tử của ta, lẽ ra phải giao cho ta toàn quyền xử lý mới đúng. Ta chỉ cần ngươi giao người ra đây là được.

- Chuyện này...

- Những chuyện mà ngươi muốn làm ta đều có thể đáp ứng được... – Lâm Hạo ánh mắt sắc bén hướng về tên quan Tư đồ đang sợ sệt kia.

Tên quan sau khi nghe thấy thế thì lập tức thay đổi thái độ:
- Vậy được, người Vương gia cần ngày mai sẽ được đưa tới phủ.

Sáng hôm sau, một chiếc xe ngựa được bí mật đưa đến phủ Vương gia. Mạn Châu bị giam lỏng ở một căn phòng nhỏ, ở đó chỉ có một chiếc đệm mỏng và một cái bàn cũ kĩ, mỗi tối và sáng đều có người mang cơm đến cho nàng, sau đó lại vội rời đi.

- Chuyện ta phân phó sao rồi?

- Bẩm Vương gia, thuộc hạ đã cho người làm theo như lời dặn của ngài rồi ạ, nhưng Mạn Châu tiểu thư không chịu ăn gì cả, cứ như thế e rằng tình hình không ổn...

- Hừ, nàng ấy sao lại có thể ngoan cố như thế! Có lẽ phải đợi tình báo của ta về việc Ngọc Dung bị hạ độc thì mới có thể thả nàng ra được. Còn nữa, ngươi hãy làm cách nào đó để Linh Nhi biết được chuyện của Mạn Châu đi, có lẽ tiểu nô tì đó có thể giúp nàng ấy một chút.

- Vâng, thuộc hạ đã rõ. Thuộc hạ xin phép cáo lui.

"Cốc cốc cốc!" Tiếng gõ cửa vang lên xóa tan đi sự tĩnh lặng của căn phòng tối.

- Có ai ở đó không? Mau lên tiếng đi. Ta là Linh Nhi, ta từ chính viện đến.

Mạn Châu dần mở đôi mắt mệt mỏi của mình lên, dùng một chút sức lực yếu đuối của mình nói vọng ra:

- Linh Nhi...Là nô tì Linh Nhi đúng không?

- Chủ tử! Đúng là người rồi! Tại sao giọng người lại yếu như vậy? Ta...ta phải cầu xin Vương gia cho ta vào, xin người hãy gắng lên đợi Linh Nhi quay lại... – tiểu nô tì lo lắng, giọng như sắp khóc.

Linh Nhi chạy đến chính viện, một mực xin vào gặp Vương gia nhưng lại bị mấy tên lính ngăn lại. Nàng liền quỳ xuống trước cửa viện, khấn đầu hét lớn:

- Vương gia, nô tì xin người cho nô tì vào gặp Tiểu thư, giọng Tiểu thư đã yếu lắm rồi.

Lân Hạo ở phía trong nghe thấy thế, liền lập tức đứng dậy, tức giận nói với thuộc hạ bên cạnh:

- Cái gì? Tính mạng nàng ấy sắp nguy kịch vậy mà ngươi không báo với ta một tiếng! Mau cho người mở khóa phòng ngay lập tức và truyền đại phu đến đây.

Linh Nhi cùng Lâm Hạo và vài tên thuộc hạ gấp gáp đến căn phòng nơi nàng nằm. Mọi người bước vào, chỉ thấy nàng bất tỉnh nằm đó, thấy vậy Linh Nhi hoảng sợ lay nàng, mếu máo:

- Chủ tử! Người mau tỉnh dậy đi, chủ tử...

[Hoàn]Bỉ Ngạn ái tình[Truyện ngắn]  Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ