Học viện thiên tài - FULL + N...

By iamnguynn

536K 18K 349

~Học viện thiên tài? Có phải chỉ cần vào học viện thiên tài thì tôi sẽ tìm được người đó? Có thật là tôi sẽ t... More

Giới thiệu
Chap 1: Niềm vui chiến thắng hay khởi nguồn của những rắc rối?
Chap 2: Kẻ thích đùa
Chap 3: Cô bạn kì cục
Chap 4: Đột nhập
Chap 5: Đột nhập bất thành
Chap 6: Hang hùm miệng cọp - bản chất thật của thiên thần!
Chap 7: Nhân vật bí ẩn thứ nhất
Chap 8: Tuyên chiến với ác ma
Chap 9: Trận đấu đầu tiên
Chap 10: Bánh bao
Chap 11: Căn nhà gỗ
Chap 12: Trận đấu quyết định
Chap 13: Chỉ dẫn
Chap 14: Chỉ dẫn cuối cùng
Chap 15: Hình phạt
Chap 16: Chấp nhận
Chap 17: Hy vọng
Chap 18: Cơ hội cuối cùng
Chap 19: Sự cố phòng thi
Chap 20: Rắc rối
Chap 21: Tôi muốn.... theo đuổi cậu!
Chap 22: Cô lập
Chap 23: Nguy hiểm
Chap 24: Rời bỏ...
Chap 25: Kẻ bị bỏ rơi
Chap 26: Giới hạn
Chap 27: Chúng ta hãy hẹn hò đi
Chap 28: Bạn gái thiên tài
Chap 29: Rừng mưa
Chap 30: Tôi sẽ bảo vệ cậu
Chap 31: Thi đấu
Chap 32: Chân tướng
Chap 33: Tung tích
Chap 34: Mục đích
Chap 35: Tiệc sinh nhật
Chap 36: Số 19
Chap 37: Nhân vật bí ẩn thứ 2
Chap 38: Huyền thoại trở về
Chap 39: Hiệp ước hoà bình
Chap 40: Sự cố
Chap 41: Sự cố (tiếp theo)
Chap 42: Giăng bẫy
Chap 43: Kế hoạch bỏ trốn
Chap 44: Kế hoạch bỏ trốn (tiếp)
Chap 45: Kế hoạch bỏ trốn (phần cuối)
Chap 46: Mơ hồ
Chap 47: Vị trí số một
Chap 48: Tuyên chiến
Chap 50: Quy luật của cuộc chơi
Chap 51: Rắc rối
Chap 52: Dọn nhà
Chap 53: Nhà mới
Chap 54: Hẹn hò
Chap 55: Kế hoạch bí mật
Chap 56: Những ngày tháng yên bình
Chap 57: Gặp lại
Chap 58: Ác mộng
Chap 59: Lừa dối
Chap 60: Anh...
Chap 61
Chap 62: Bỏ trốn
Chap 63: chân tướng
Chap 64: Kết thúc
Chap 65: Tất cả thành kỉ niệm...
Chap 66: Cuộc sống mới
Chap 67: Không dễ quên
Chap 68: Duyên phận
Chap 69
Chap 70
Chap 70.1: Đánh cược
Chap 70.2: (END)
Ngoại truyện 1
Ngoại truyện 2: Phỏng vấn của tác giả

Chap 49: Nguy hiểm

6.3K 210 6
By iamnguynn

Sáng thứ 5

Có thể nói tôi như đang ngồi trên đống lửa, nhấp nha nhấp

nhổm không yên. Nhân nói rằng tôi muốn đến hay không thì

tùy. Anh ta cũng không thích ỷ đông hiếp yếu. Tôi thật sự

không biết phải làm thế nào. Tôi đã nói là sẽ không quan tâm.

Thế nhưng…nhỡ có chuyện gì xảy ra thì sao? Nghĩ tới đây, tôi

lại tự mắng mình: Phương Tuyết Mai! Mày nghĩ mày là ai

chứ? Cho dù mày có đến thì đã sao? IQ của hai kẻ đó gấp

mấy mày. Chẳng lẽ mày đến thì họ sẽ an toàn chắc? Dẫu vậy,

tôi vẫn cảm thấy không yên. Tôi không thể ngồi đây mà chờ.

Dốt cuộc suy đi tính lại, tôi vẫn quyết định đi đến chỗ bọn họ.

Sân trường vắng hoe không một bóng người. Chẳng nói thì ai

cũng biết là học sinh đang tụ tập ở đâu. Khi tôi đến sau

trường. Chỗ đó đã chật ních người. Khó khăn lắm tôi mới

chen nổi vào bên trong. Người đầu tiên tôi nhìn thấy là Vĩ.

Vẫn như lần trước, cậu ta cứ lanh chanh đòi làm trọng tài.

Nhác thấy bóng tôi, Nhân đã gào tướng lên

- Tuyết Mai! Ở bên này!

Tôi chen chúc vào đám người đang bu kín lại, mãi mới tới

được chỗ anh. Nhân chỉ cười toe

- Anh biết là em sẽ tới mà!

Tôi không đáp, cúi xuống thở dốc. Lúc này mới nhìn xem cái

xà động kia rốt cuộc trông như thế nào. Nó gần giống như

một cái hầm, vuông vuông đúc bằng đá trắng. Các phiến gạch

bao quanh đã sứt mẻ, tuổi thọ chắc phải trên dưới trăm năm.

Nhìn sâu vào bên trong tôi càng hãi hơn nữa. Nó sâu hun hút

và tối thui. Khó mà đoán biết được có thứ gì đang chờ đợi

chúng tôi trong đó.

- Được rồi mọi người! – Vĩ vỗ tay nhằm ổn định đám đông

hỗn lọan, công việc mà cậu rất tâm đắc – Hai đối thủ của

chúng ta đều đã xuất hiện. Vậy thì cuộc thi chính thức…bắt

đầu!

Vĩ tiếp tục tiến đến miệng hầm. Hướng sự chú ý của mọi

người về phía cậu

- Ở đây sẽ có hai lối đi tách biệt. Mỗi người phải vào trong để

lấy được từ giấy treo trên phiến đá cuối hầm. Ai trở về trước

sẽ thắng cuộc!

Ngay sau đó, một chiếc thang được dòng xuống. Vũ không nói

không rằng bước đến. Lúc đi qua có liếc tôi một cái. Chờ cho

Vũ xuống rồi, Nhân và tôi mới tiến đến lối vào thứ hai. Trong

lòng tôi dâng lên nỗi sợ hãi khi nhìn vào bên trong. Nhưng chỉ

có thể cắn răng. Phóng lao đành theo lao thôi.

Tôi nhắm mắt, bước xuống cùng Nhân. Khi chúng tôi vừa

chạm đất, cái thang liền được kéo lên. VĨ từ trên miệng hầm

nói vọng xuống

- Chúc may mắn nhé!

Tôi ớn lạnh nhìn lên, cái miệng đó chỉ nhỏ tí xíu. Le lói chút

ánh sáng. Nhưng rồi chút ánh sáng ấy cũng tắt hẳn. Cánh

cửa được đóng lại. Trong bóng tối, tôi cảm nhận được khí

lạnh bao quanh lấy mình. Sống lưng trở nên lạnh toát. Tim

theo phản xạ đập nhặng xị cả lên. Nhân nắm chặt lấy tay tôi,

bắt đầu kéo đi.

Chúng tôi mò mẫm trong bóng tối một hồi, đến đoạn hành

lang phía trước, tự nhiên không còn tối nữa làm tôi ngỡ ở đây

cũng có cửa. Nhưng không, thứ ánh sáng mà tôi cảm nhận

được không phải là mặt trời mà từ những viên đá bao quanh

tường. Những bức tường xung quanh dường như phát sáng.

Tôi không biết là lại có loại đá như vậy đấy.

Tôi và Nhân men theo dãy hành lang dài và hẹp. Ba người mà

đi song song chắc sẽ bị chen bẹp vào tường. Nền đá dưới

chân hơi ẩm, cộng với ánh sáng yếu nên tôi chẳng phân biệt

được nó có màu gì. Trong không gian yên lặng đến kì dị, Nhân

đột ngột lên tiếng

- Không phải em nói sẽ không đến sao?

Tôi ngừng việc quan sát, nhưng không nhìn anh

- Tôi nói thế hồi nào?

- Vậy coi như chưa nói đi! – Nhân cười – Nhưng anh rất vui

vì em đã đến!

Vui cái đầu anh ý. Không dưng thì chọn cái nơi kinh dị này mà

đâm đầu vào. Anh ta đúng là không bình thường. Tôi lẩm bẩm

mắng Nhân trong đầu. Nhưng chợt nhớ ra. Nói thế cũng

không phải, tôi theo anh ta vào đây, chẳng phải đầu óc cũng

không bình thường sao? Mắng người lại thành ra tự mắng

mình. Tôi nhăn nhó cười khổ. Tự nhiên nhớ tới một thắc mắc

từ rất lâu, bèn mang ra hỏi anh

- Mọi người bảo anh du học trở về, sau đó còn lập công ti

riêng, vậy sao anh còn muốn học nốt chương trình bảo lưu

chứ? Anh đâu cần phải làm thế?

- Vì một người! – Nhân chậm dãi lên tiếng

- Ai?

- Em!

Tôi suýt sặc vì câu nói của anh. Hai mắt trợn tròn. Đùa ư? Tôi

và anh ta không quen biết nhau. Hà cớ gì mà vì tôi chứ?

Chẳng lẽ là cái lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau ở bữa tiệc của

Thiên Vũ? Nhưng lúc ấy anh ta làm sao biết tôi là ai. Thấy tôi

chìm đắm trong nỗi ngạc nhiên, Nhân bống nhiên cười lớn

- Ha ha! Đùa đấy! Em nghĩ anh vì em thật hả? Ngốc quá!

Tôi đỏ bừng mặt, ném cho Nhân cái nhìn nảy lửa. Cái tội tin

người quá đáng không thể nào bỏ được. Chẳng trách Vĩ luôn

bảo tôi dễ lừa. Nhân thấy tôi tức giận lại cười cười

- Em đừng giận! Anh chỉ muốn thoải mái một chút thôi! Việc

anh quay lại trường là có lí do của riêng mình. Sớm muộn gì

em cũng biết thôi!

Anh ta tiến lên trước, sau khi bỏ lại cho tôi một câu nói đầy

ẩn ý. Tôi cũng chẳng có thời gian bận tâm tới chuyện của anh

ta. Nói chuyện với con người này, không bị chọc tức chết

đúng là lạ.

Hai chúng tôi tiếp tục đi về phía trước, hành lang càng lúc

càng hẹp. Hơi lạnh tỏa ra từ những phiến đá trên tường thấm

qua cả lớp áo mỏng manh của tôi, khiến tôi khẽ rùng mình.

Con đường phía trước sâu hun hút, tưởng chừng như không có

đường. Nếu không phải có Nhân đi cùng, e là tôi đã bị lạc, chỉ

còn nước ngồi khóc cho đến khi thành cái xác khô mà thôi.

Nghĩ đến đây tôi thoáng run sợ, vội vã bước nhanh hơn cho

kịp bước chân của anh.

Thực ra tôi và anh gặp nhau cũng rất nhiều, nhưng tôi chưa

bao giờ để ý kĩ Nhân cả. Chỉ khi bước bên cạnh anh trong

hành lang có chút đáng sợ, tôi mới nhận ra Nhân thật ra cũng

rất cao lớn, bóng dáng của anh dường như che bớt nỗi sợ hãi

trong tôi. Con người này….cũng đâu có đáng ghét lắm!

Đang suy nghĩ vẩn vơ, Nhân đột ngột dừng lại làm tôi mất đà,

suýt đâm sầm vào anh. Tôi loi choi nhìn về phía trước, mới

phát hiện chúng tôi đang đứng giữa ngã ba. Còn đang mải

tính toán xem nên chọn lối nào cho phải, Nhân đã lấy tay quệt

lên tường, nơi những hạt nước nhỏ xíu không biết từ đâu đang

chảy xuống tóc tách. Anh ta đưa tay về phía trước, sau đó

điềm đạm giải thích

- Chỗ này có gió thổi, chắc gần cửa ra. Chúng ta đang cần đi

vào, vậy đi đường này!

Nói xong Nhân chủ động bước tới con đường vừa mới chọn,

tôi chẳng có thời gian ngạc nhiên hay ngưỡng mộ, lại vội vã

chạy theo anh.

Không gian xung quanh có tối đi chút ít, ngã rẽ ngày càng

nhiều. Nhưng tuyệt nhiên vẫn chưa thấy bóng dáng con rắn

nào. Chẳng lẽ truyền thuyết không có thật. Cái hang này đến

một cái xác rắn cũng không có, nói gì đến rắn thật. Tôi bắt

đầu có chút hoài nghi về truyền thuyết. Chắc là do mấy người

rảnh rỗi nhiều chuyện thêu dệt nên mà thôi. Nhớ lại lúc đầu,

lại hơi xấu hổ vì sự nhát gan của mình. Thế là tôi hùng hổ tiến

lên trước. Nhưng vừa bước được một bước chân, thì chân tôi

đã dẫm phải viên gạch lớn. Tôi chỉ nghe thấy tiếng hét của

Nhân

- Cẩn thận!

Chỉ có thể trách vận tốc của âm thanh không thể nhanh bằng

cái bao 45 cân bị rơi xuống đất. Khi hai chữ “cẩn thận” kia

đến được tai tôi, thì cả thân hình tôi đã nặng nề tiếp đất một

cách không an toàn. Tôi chỉ nghe thấy một tiếng “cạch” ngắn

gọn. Sau đó xung quanh tràn ngập bóng tối. Tôi xoa xoa cái

chân suýt thì trẹo của mình. khập khiễng đứng dậy. Điều tôi

nhận thức được hiện tại là tôi vừa bị rơi xuống một căn phòng

khác, mà nguyên nhân là do tôi đã dẫm phải viên gạch kia.

Thì ra trong này còn có cả bẫy nữa. Chỉ trách tôi quá chủ

quan, không suy nghĩ cẩn thận.

Tôi nhìn lên trên trần, chỉ là một khoảng không tối thui. Tim

đập thình thịch, tôi cố không sợ hãi, gọi to

- Văn Nhân! Anh có ở đó không?

Xung quanh im ắng không một tiếng đáp trả. Lòng bàn tay tôi

lạnh toát, giọng nói đã có chút run rẩy

- Văn Nhân! Anh có nghe thấy tôi nói không? Văn Nhân!

Đáp lại vẫn là sự im ắng, nhưng khi tôi lắng nghe kĩ hơn, lại

thấy có tiếng chuyển động rất nhẹ. Dường như tiếng bò trườn

của một sinh vật bò sát. Da gà theo từng đợt dần dần nổi lên.

Trong căn phòng kín mít không có gió nhưng tôi lại thấy

lạnh , mồ hôi chảy dọc sống lưng. Trong không khí hơi ẩm

ướt, tôi thấy tim mình đập mạnh theo từng tiếng “phì, phì” –

tiếng kêu mà tôi biết chắc từ – một- sinh – vật- nào- đó.

Cả người tôi bỗng nhiên đông cứng, dường như có lớp da hơi

ram ráp mà ẩm ẩm đang …..trườn nhẹ vào chân tôi.

Continue Reading

You'll Also Like

276K 11.9K 126
Tui thích truyện ngọt, truyện đọc rất hay nha Tác giả: Thiên Phong Nhất Hạc thể loại: Đam mỹ, đô thị, ngọt sủng Thể loại: Hiện đại, Ngọt sủng, Sinh c...
703 19 11
Tên: Dịch Mệnh Tác giả: Lâu Vũ Tình Thể loại: Hiện đại - Huyền huyễn - Trùng sinh - HE Tình trạng: hoàn (10c) Nhân vật chính: Tiết Thư Yến + Phàn...
6.5K 201 16
Trí người đọc: Tác giả ngày càng tuyển thủ, càng không được sẽ trước tiên thông tri. Chuyên mục đã có năm bổn kết thúc văn, đại gia an tâm nhảy hố đi...
398K 9.4K 80
+ Thể loại : Ngôn Tình, Sủng, Hiện Đại, HE + Tác giả : Bỉ Ngạn Lưu Tình ====....==== Con gái vốn là một sinh vật rất mỏng manh và yếu ớt. Vì vậy, một...
Wattpad App - Unlock exclusive features