☆Chương 66-4: Trở về [ Đông Phương Vũ ]

Start from the beginning
                                    

"Chàng còn xé y phục của ta!" trong đầu Hoa Khấp Tuyết trong nháy mắt căng lên dây cung, giận dữ trợn mắt, "Mộ Lương, chàng làm như vậy là cường bạo!"

"Sai Sai Sai, A Noãn, ta chính là muốn cho nàng chủ động." Mộ Lương không đồng ý khoát khoát tay, một tay đưa về phía trước mặt vung lên một cái, liền có năm bình liền bay vào trong tay hắn.

Hoa Khấp Tuyết cảnh giác nhìn những cái bình trong tay hắn, trực giác đó không phải đồ gì tốt.

"A Noãn có phải hay không cảm thấy đây không phải là đồ tốt?" Mộ Lương hiểu nàng đang suy nghĩ gì.

Hoa Khấp Tuyết không nói lời nào, chỉ là ánh mắt cảnh giác hơn.

"Chậc chậc, bảo bối, cái ánh mắt này của nàng gia cũng không thích." Mộ Lương khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng lau hai mắt của nàng, cảm nhận được người nàng khẽ run lên.

"Năm bình này, đều có thể được coi là mị dược cực phẩm, một cô nương nếu ăn vào, Liệt Phụ cũng phải. . . . . ."

"Mộ Lương, chàng chính là người biến thái nhất, không cần phải giải thích!" Hoa Khấp Tuyết gầm nhẹ ra tiếng, mắt nàng đúng là mù rồi , nàng làm sao lại coi trọng đồ lưu manh như Mộ Lương vậy chứ.

"Hả?" Mộ Lương nguy hiểm hí mắt, đột nhiên mở nắp một trong năm bình ra, đầu ngón tay Tử Quang chợt lóe, mở cái miệng nhỏ nhắn của Hoa Khấp Tuyết ra.

"Bảo bối, đây chính là nàng ép ta ." Dứt lời, tất cả thuốc trong bình đều bị rót vào trong miệng nàng.

"Ưmh, Mộ Lương, ta chán ghét ngươi!" Hoa Khấp Tuyết đỏ lên vì tức mắt, nghĩ đến chút nữa nam nhân này muốn khi dễ mình như thế nào , vừa thẹn vừa cáu, dứt khoát cắn lưỡi tự sát cho rồi, hắn không phải nói yêu nàng sao? Làm sao lại khi dễ mình như vậy?

Mộ Lương thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng kìm nén đến đỏ bừng, đồng thời trên cả người cũng nổi lên màu hồng, một bộ bộ dáng anh dũng liều chết, cuối cùng vẫn không thể nhịn được, cười to lên.

"A, nha đầu ngốc, ta có thể thật sự hại nàng như vậy sao? Đây đều là thuốc bổ." Mộ Lương lắc đầu bất đắc dĩ, giơ tay lên cởi bỏ các trói buộc cho nàng, ôm nàng vào trong lòng.

"Chàng đang đùa bỡn ta." Hoa Khấp Tuyết ngẩn người, ngay sau đó lạnh lùng nhìn hắn, trong mắt to đầy nguy hiểm.

"Còn nói ta là biến thái nữa không?" Mộ Lương hừ nhẹ.

"Chàng chính là!" Hoa Khấp Tuyết đầy cốt khí kích động la lớn, cho dù toàn thân vô lực, ánh mắt vẫn như cũ sắc bén.

"Vậy sao?" Mộ Lương nhìn tiểu cô nương này học không ngoan, bàn tay khẽ vuốt lên da thịt mềm mại của nàng, bắt đầu nắn bóp.

"Ưmh, không cần. . . . . ." Hoa Khấp Tuyết híp mắt, thân thể không tự chủ được khẽ run, khuôn mặt đỏ ửng, hai tay vô lực chống đỡ trên lồng ngực của hắn.

"Vậy. . . . . .Nàng nói ta là biến thái nữa không hả?" Mộ Lương đè nén **, hung tợn nhìn chằm chằm nàng.

"Không phải, không phải!" Hoa Khấp Tuyết nhận thua, ở trên giường, nàng vĩnh viễn không thắng được da mặt dày của tên Mộ Lương này!"Bây giờ mới ngoan." Mộ Lương hài lòng cười, dục niệm trong đáy mắt cũng theo đó mà sâu hơn, bàn tay to đang vuốt ve nàng nhiệt độ trở nên nóng bỏng, ở trên người nàng bóc lên ngọn lửa.

"Mộ Lương. . . . . ." Hoa Khấp Tuyết nhắm mắt, khẽ kêu .

Mộ Lương nhìn nàng, con ngươi tối sầm, giơ tay lên cởi bỏ mọi ràng buộc cho nàng.

"Đáng ghét!" cảm giác vô lực của Hoa Khấp Tuyết vừa biến mất, liền lập tức trừng lớn hai mắt, muốn đẩy hắn ra.

"Tại sao nàng không thể ngoan một chút vậy?" Mộ Lương bắt được hai tay của nàng, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, ngay sau đó tà tứ cười một tiếng, hôn lên miệng nhỏ mê người.

"uhm. . . . . . Mộ Lương. . . . . ." Hoa Khấp Tuyết bởi vì kỹ thuật hôn cao siêu của hắn, có chút loạn ý tình mê, đầu lưỡi cùng với hắn cùng nhau nhảy múa, hai mắt mờ mịt, gương mặt đỏ ửng, hô hấp dồn dập, thân thể mềm mại không tự chủ được dựa sát vào hắn.

"Yêu Tinh." Mộ Lương gầm nhẹ một tiếng, buông ra môi của nàng, cúi đầu thở gấp thưởng thức nàng vì mình mà trở nên kiều mỵ, cũng nhịn không được nữa, cúi người áp sát vào nàng, gạt tất cả các chướng ngại trên người nàng, ở trên người nàng in dấu từng Đóa từng Đóa hồng mai liên tiếp nhau.

Hoa Khấp Tuyết nhìn nam nhân đang vì mình mà điên cuồng, vẻ mặt có chút ngẩn người, khẽ rên lên, giơ tay vòng lên cổ của hắn.

Nam nhân giống như là đang được khích lệ, càng thêm ra sức trêu chọc nàng, làm nàng càng ngày càng thở gấp liên tục, thân thể cũng nóng lên.

Mộ Lương ngẩng đầu lên, nhìn hai mắt nàng mờ mịt, trong mắt dâng lên Nhu Tình, dịu dàng hôn lên đôi môi của nàng, "A Noãn, ta yêu nàng. . . . . ."

" n. . . . . ." Hoa Khấp Tuyết đáp lại một câu này, sau đó hoàn toàn luân hãm, thật chặt ôm lấy hắn, đồng thời mắt nhìn hắn đầy nhu tình tựa như nước.

Cả người Mộ Lương liền chấn động, nụ hôn liền trở nên nhiệt liệt hơn sâu hơn.

Ngoài sau bức màn, một đôi nam nữ cùng ngâm xướng lên một hoan khúc cổ xưa vui vẻ hạnh phúc, không khí trong phòng cũng liên tục nóng lên. Hạ  

[ Cổ Đại + Dị Giới + Sủng ] Tiểu Sủng Phi Của Nhiếp Chính Vương - Thụy Tiếu NgốcWhere stories live. Discover now