Ngoài trời, mây đen đã phủ kín lối, những hạt mưa bắt đầu rơi từ cõi mây mờ ảo. Lòng đường, mái nhà, tán cây xanh,... đâu đâu chúng cũng có thể làm nên một bản nhạc ru mà người ta thường thấy bình yên và thoải mái. Bản nhạc quen thuộc của chúng gắn liền với những ký ức khó quên, mỗi khi âm thanh tí tách cất lên họ lại hồi tưởng về ký ức ấy. Vậy nên, nhiều người ghét chúng, vì chúng gợi lại cho họ những thứ khiến họ muốn quên cũng không quên được, thứ mà khiến họ đau khổ và có thể cắn xé họ suốt đời.
Stella ngồi trong nhà, nhận ra trời bắt đầu mưa, cô vội vàng kéo hết rèm cửa lại, nhưng tiếng mưa vẫn lọt vào tai cô, thứ tiếng ám ảnh ấy đào lại những hình ảnh tăm tối nhất cuộc đời cô. Và hình ảnh ấy lại một lần nữa ùa về...
Lần đầu tiên cô bé nhìn thấy mẹ khóc, bố thì tức giận và chửi rủa:
- Tại sao lại thế này? Tao đã làm gì mà chúng mày phải vu oan cho tao cơ chứ? Bọn khốn! Xem tao giúp đỡ chúng mày thế nào rồi chúng mày về trả ơn tao thế này đây!
Mẹ cô bé run run:
- Mình à, giờ chúng ta phải làm gì đây?
Đêm khuya, cô bé thấy bố mẹ sắp xếp đồ đạc, sau đó bố mẹ cùng cô bé ra khỏi nhà, đi đến một nơi xa xăm.
- Mình đi đâu thế hả bố? - cô bé hỏi
- Chúng ta sẽ đi đến một nơi, mà ở đó con có thể bình yên lớn lên, tránh xa những lời dèm pha từ mọi người.
Trời bắt đầu mưa to, từng tia chớp rạch ngang bầu trời, tiếng sấm hôm nay lớn đến lạ:
- Mẹ ơi, sắp đến nơi chưa? Con thấy sợ...
- Cố lên con, máy bay không thể đưa ta đến tận nơi được, chịu khó đi bộ một đoạn, con nhé?
Mười phút sau, Stella và bố mẹ đang đứng trước một tòa nhà nguy nga, nhưng có chút bí ẩn và ảm đạm. Bố cô bé ra nói chuyện với bảo vệ, hình như là muốn xin gặp mặt một người nào đó. Bảo vệ quay vào trong, một lúc sau trở ra mời cả gia đình vào.
Quản gia đưa gia đình tiến dần vào ngôi nhà, vừa đi Stella vừa ngắm nghía sự lộng lẫy và xa hoa nơi đây, đến một cánh cửa, có tận bốn tên bảo vệ ở đó làm cô bé không khỏi tò mò:
- Sao ở đây có nhiều bảo v...
-Suỵt, đừng nói gì hết con à!
Bước tiếp vào trong, lại là một cánh cửa khác, quản gia dừng lại và ấn một cái thẻ gì đó vào cái máy trước cửa, cửa tự động mở ra. Bên trong là một phòng làm việc rộng lớn, và trong đó có một người đàn ông lớn tuổi có vẻ như rất quyền lực. Quản gia nói:
- Tôi đã đưa họ vào, thưa ngài!
- Ra ngoài đi.
Bố mẹ bắt đầu nói chuyện với người đàn ông đó:
- Tôi có thể cho các vị sinh sống ở đất nước này, nhưng có một điều kiện, và một khi các vị đã nghe đến điều kiện tôi nói mà không đồng ý, các vị sẽ bị giam ở đất nước này mãi mãi, sẽ bị bỏ đói đến chết! Các vị có sẵn sàng không?
YOU ARE READING
Black Mercury
FantasyNgười ta có thể chôn giấu ký ức, nhưng tội lỗi thì vẫn còn đó - như gai độc ẩn sâu dưới da, chỉ chờ ngày đâm ngược ra ngoài, hành hạ kẻ đã lãng quên. Tác phẩm này hoàn toàn là hư cấu. Mọi chi tiết, nhân vật và sự kiện đều do tác giả tưởng tượng, khô...
