Xem trước of 6Tiếp theo >

Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình (ngược, full)

spinner.gif

Chương 76: Thêm một kẻ điên cuồng

'Phịch' một tiếng, Uông Tiểu Lam dùng sức đóng cửa lại, để một mình Y Nhược ở trong căn phòng rộng lớn, run rẩy. 

Làm sao cô ta lại biết, mà rốt cuộc cô ta còn biết được những gì? Hiện tại cô phải làm thế nào bây giờ? Vô số vấn đề xuất hiện, làm cho đầu óc của Y Nhược rối thành một mớ bòng bong. Cô đứng lên, thỉnh thoảng đi qua đi lại, tất cả bình tĩnh vào lúc này đều đã trở thành vô dụng.

Cô vội vàng chạy đến chỗ điện thoại, nhấc lên, rất nhanh nhấn ra một dãy số, nhưng cuối cùng lại không dám gọi đi. Cô ngồi xuống sô pha, đặt hai tay lên ngực, cố gắng bình ổn lại tâm tình của mình. Đúng rồi, cô ta chỉ là một đứa hầu gái, chỉ là một đứa hầu gái mà thôi, không phải sợ, việc bây giờ cô cần làm chính là phải thật bình tĩnh, nhanh chóng nghĩ ra biện pháp đối phó Uông Tiểu Lam.

Đột nhiên, phía sau truyền đến tiếng mở cửa khiến cô giật bắn mình, thiếu chút nữa hét lên hoảng sợ.

“Làm sao vậy?” Một đôi tay ấm áp ôm lấy thân thể của cô, khiến trái tim vừa rồi còn run rẩy, rốt cục thì cũng vững vàng một chút.

“Em sao vậy, sao sắc mặt lại trắng bệch thế này, liệu có phải bị ốm rồi không?"  Arthur đặt tay lên trán Y Nhược, chợt cảm giác được một tầng mồ hôi lạnh mỏng manh.

"Bị sốt?” Anh hơi hơi nhíu mi, lo lắng hỏi.

"Em không sao, chỉ cảm thấy không thoải mái một chút thôi mà." Y Nhược cầm lấy bàn tay ấm áp của Arthur, nhẹ nhàng mơn trớn. Một người nam nhân tốt như thế này, thử hỏi làm sao cô có thể buông tay được.

“Thật sự không sao đâu, anh nhìn xem, hiện tại em đang rất khỏe mạnh không phải sao?” Cô mềm yếu nở nụ cười, tỏ rõ một bộ 'dù rất mệt nhưng cũng không muốn người khác phải quan tâm đến mình'.

“Em ấy à, lần nào cũng nói như vậy.” Arthur sủng nịch nhéo mũi cô, ôm cô ngồi vào trong lòng mình, thỉnh thoảng hôn môi lên sợi tóc thoang thoảng hương bạc hà dịu mát. Trong trí nhớ của anh, Lam lúc nào cũng nói như thế. Rõ ràng rất khổ cực, rất khó chịu, nhưng lại luôn cố mỉm cười, bảo với anh rằng không sao đâu, em tốt lắm...

Đừng sợ, Lam, lần này sẽ đổi thành anh an ủi em, bảo vệ em, không để em phải chịu thêm ấm ức. Ôm chặt cô gái trong lòng, ánh mắt Arthur bỗng trở nên mê mang khó hiểu, có chút phân không rõ  đây là thực vẫn là mơ.

Y Nhược tựa vào lòng anh, sắc mặt đột nhiên trầm xuống. Mỗi khi ôm cô, vẻ mặt của anh lại là như thế này, lại nhớ đến 'Lam' có phải không?

Thật sự, cô ta có thần thánh như vậy sao? Toàn mỹ đến mức cô không thể so sánh được?

“Thanh...” Y Nhược đặt tay lên ngực anh, yên lặng cảm nhận tiếng tim đập mạnh mẽ hữu lực đang truyền đến, khiến hai gò má của cô không khỏi ửng đỏ.

“Làm sao vậy, bảo bối?” Arthur nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt Y Nhược, ôn nhu hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, không hề xâm nhập, chỉ dám dè dặt lướt qua, thực sợ hãi. Sợ có một ngày, anh sẽ mất đi cô.

“Thanh, đừng rời xa em lần nữa.” Giọng nói thì thào của Y Nhược truyền vào trong tai, không hiểu sao lại khiến đáy lòng anh cảm thấy đau kịch liệt. Trong đầu có một hình ảnh lướt qua rất nhanh, nhưng anh lại không kịp nắm giữ.

Nhắm hai mắt lại, anh gác cằm lên đỉnh đầu của cô, hơi hơi thở dài nói, “Anh sẽ không rời xa em, nhất định sẽ không. Lam, Thanh sẽ không đi đâu hết.”

Y Nhược kề sát ngực của anh, yên lặng hưởng thụ hơi ấm từ cơ thể anh mang lại, rõ ràng rất gần, giống như bọn họ sẽ vĩnh viễn ở cùng một chỗ.

Xem trước of 6Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (29)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Media

Đang đọc

Đề nghị