Một ngày làm việc vất vả đang dần qua đi,mặt trời xế bóng rọi xuống những tia nắng nhẹ nhàng trong làn gió hưu hưu mát mẻ của một buổi chiều thu đẹp trời. Dòng người hối hả chen chúc ai cũng mong sớm giải quyết những vấn đề cuối ngày để được kết thúc ngày lao động miệt mài. Trên cây cầu nọ,đông đúc,nó vẫn đông đúc nhưng mỗi ngày vào giờ này, nhưng hôm nay có điều gì đó khác lạ. Dòng xe vẫn đi lên cây cầu nhưng xuống có vẻ chậm hơn,ai nấy cũng phải giảm tốc độ vì đám đông hiếu kỳ đang tập trung ở giữa cầu có gì đó lạ ư? Đúng vậy,bên ngoài lan can kia có ai đó đang ngồi vắt vẻo, hắn ngồi nên lên thành cầu hai chân buông thõng xuống khoảng không trước mặt, hắn cúi đầu nhìn xuống dòng sông. Những con sóng lăn tăn xuôi về hướng biển như đang mời gọi hắn, hứa hẹn với hắn về sự giải thoát cho mọi thứ mà hắn đang chịu đựng, hứa hẹn với hắn sự kết thúc của sự thèm khát và bất mãn hắn đã mang bấy lâu nay, và cuối cùng trên tất cả sự khởi đầu mới mà bây giờ với hắn là chắc chắn sẽ tốt hơn cuộc đời của hắn bây giờ. Hắn tự nói với mình những sai lầm hắn mắc phải là không thể sửa chữa, hắn không thể để mẹ phải chịu đựng những gì có thể đến nếu hắn tiếp tục sống.CÁI CHẾT. cái chết là lối thoát duy nhất lúc này , chỉ cần hắn chết đi mọi rắc rối hắn gây ra sẽ theo hắn, chỉ cần hắn chết mọi thứ sẽ ổn thôi, chỉ cần hắn chết hắn sẽ có một sự khởi đầu mới chắc chắn sẽ tốt hơn bây giờ...
Tiếng huyên náo sau lưng vọng vào tai hắn , một người đàn ông vướn người ra khỏi lan can lớn tiếng khuyên can
"Vào đi em làm gì mà phải tự tử ,không yêu con này thì yêu con khác. Thiếu gì gái đâu mà phải đòi sống đòi chết làm gì? Vào đây anh em mình đi nhậu"
1 người phụ nữ đứng tuổi cũng chen vào
" Sao mày dại thế ? Mày tự tử bỏ mẹ bỏ cha mày lại cho ai nuôi ? Còn trẻ có truyện gì thì về nhà giải quyết ra đây làm gì? Vào đi con"
Trong đầu hắn những lời khuyên can kia giống như những tiếng cười nhạo báng một kẻ bất tài thất bại như hắn, hắn nghĩ .Các người thì biết gì ? Các người đều may mắn, cái thế giới khốn nạn này là của các người. Các người ai cũng hạnh phúc và ngập tràn cơ hội ,hy vọng. Còn hắn mọi thứ với hắn đã luôn khó khăn ,mọi sự cố gắng của hắn để vươn lên cuối cùng lại trở thành sai lầm khủng khiếp khiến hắn phải ngồi đây ,không còn con đường nào khác ngoài cái chết.
Từ đôi mắt của hắn cả thế giới này đang cười nhạo hắn.Mặt Trời tỏa những tia nắng cuối ngày,một màu đỏ tuyệt đẹp lấp lánh trên dòng sông kia trải thảm đỏ mời gọi hắn sang thế giới bên kia. Chỉ còn dòng sông là muốn hắn mời gọi hắn,hứa hẹn hắn...
Bịch !
Một hai người đã nhảy ra ngoài lan can để lôi hắn vào.
Tiếng dép tiếp vào thành cầu làm hắn giật mình ngoái lại . Hai người lạ mặt đang vươn tay với tới hắn.
Thế giới độc ác này không muốn buông tha cho hắn.
Những gì hắn thấy là những cánh tay đen thui vươn ra từ phía sau lan can cầu để kéo hắn về phía nó. Ở nơi đó là 1 thế giới tăm tối và độc ác chỉ có hai màu đen và xám tương phản lại với thế giới trước mắt hắn ,một ánh hoàng hôn tuyệt đẹp, nhuộm đỏ dòng sông đầy sự hứa hẹn.KHÔNG. Hắn sẽ không để cái thế giới kia tước nốt cơ hội duy nhất mà hắn có.
Đạp mạnh 2 chân vào thành cầu.
Cơ thể hắn lao nhanh về phía trước, trước khi những cánh tay kia kịp tóm lấy hắn.
Trước mặt hắn bây giờ là dòng sông mỗi lúc một gần,tiếng gió rít bên tai hắn....
Rồi im bặt như một cuốn phim,cuộc đời của hắn tái hiện trước mắt hắn....
