[Mình khuyến khích nghe nhạc (Interrupted by Fireworks) khi đọc.]
Dan nhận ra cậu hoàn toàn lẻ loi ở một thành phố lạ hoắc.
Mùa thu ở Anh đáng lẽ ra không lạnh đến vậy. Dan đã nghĩ thế khi con gió luồn vào áo khoác cậu, mân mê khẽ tay, cổ, từng li trên người Dan. Manchester gửi tặng Dan một cái ôm lạnh lẽo như nó thương hại cậu. Dan ấy nhé, đâu đó trong cậu là sự nhẹ nhõm khi được giải thoát khỏi tuổi thơ của mình, khỏi thành phố nhỏ mà cậu từng sống. Cậu muốn trốn thật xa khỏi quá khứ của mình, đến nơi nào đó không có những bóng dáng thân quen. Nhưng giây phút cậu bước ra khỏi ga, hiện thực đập vào mặt Dan như mai rùa trong Mario Kart. Một phát đạp thẳng tâm trạng của Dan từ đầy ắp hi vọng xuống sợ hãi tột độ.
Cậu kéo lê hành lí của mình ra khỏi ga tàu. Gọi một chuyến xe đi thẳng đến kí túc xá. Nơi mà, đúng như hình, chẳng khác nào cái nhà tù xuống cấp cả. Phòng ngủ của cậu nhỏ đến độ Dan phải thán phục. Dan không phải công tử gì cho chăng nhưng cậu vẫn tự hỏi làm sao bất kì ai lại sống nổi ở đấy. Có khi căn phòng dưới cầu thang của Harry còn rộng hơn ấy chứ.
Đến cả Dan chẳng ngờ được Chúa trời đã chuẩn bị cho cậu một nồi súp của sự tồi tệ cho bữa tối. Khi nồi súp ấy đã nhấn chìm Dan đến độ ngộp thở thì nó chỉ mới vơi đi được một nửa. Cậu đến Manchester vào buổi trưa, và đoán xem, 7 giờ tối vào một đêm trời tối mịt và Daniel Howell vẫn lang thang trên phố. Cậu không muốn về, cũng chẳng muốn ở lại. Dan không ưa gì cái kí túc xá tràn đầy người lạ, cậu dám cá khi về đó cảm giác cô đơn sẽ lại như một con thú dữ mà xé xác cậu.
Nhưng Dan cũng chẳng thích ở một mình trong thành phố. Cậu lạc lối giữa lòng những ánh đèn màu chói lọi mờ đi như hiệu ứng bookeh; âm thanh của xe cộ vang vọng, tiếng bước chân đóng đinh vào đầu Dan, dội vào tai cậu; mọi thứ. Rồi dần dần, con phố phai màu đi, để lại duy chỉ một màu xanh rực như ngọn lửa. Mặc cho thời tiết se lạnh, Dan cảm thấy bản thân âm ỉ cháy và nó đang giết chết cậu một cách chậm rãi.
Dan dừng lại.
Cậu quá mệt mỏi để đi tiếp. Chẳng biết vì sao, Dan lại bị cuốn hút bởi quán cà phê gần đấy. Một nơi nhỏ xinh ngự ở góc phố, như một đứa trẻ tuổi teen e thẹn trốn đi khỏi ánh mắt soi mói của xã hội xô bồ xung quanh. Tiếng chuông lảnh lót vang lên khi Dan đẩy cánh cửa gỗ sơn màu xanh rêu tiến vào quán. Ánh đèn vàng phủ lên Dan, bao bọc lấy cậu trong một chiếc áo len ấm áp khác hẳn với cơn đau cắt da thịt mà thành phố Manchester đã dùng để chào đón cậu. Điều này làm dịu đi con tim Dan, làm sự mạnh mẽ của cậu tan chảy đi.
Anh chàng nhân viên cười với Dan khi cậu gọi món. Không bao giờ là quá sớm cho một ly cà phê hương bí ngô. Thậm chí là vào tháng mười.
"Chúc ngon miệng." Anh ta bảo.
Nụ cười của anh lan đến Dan, cậu mỉm cười đáp lại.
__________________
Dan co ro trong góc khuất của tiệm cà phê, xa khỏi những âm thành của thành phố xô bồ. Lần đầu tiên trong ngày, Dan lại tìm thấy sự bình yên. Cậu đeo tai nghe vào và để mặc tiếng nhạc thánh thót át đi giọng nói đang gào thét theo kiểu screamo trong đầu mình. Nốt nhạc trầm bổng đập nát Dan và dựng cậu dậy, và trước khi Dan nhận ra thì cậu đang khóc. Vâng, ở một quán cà phê lạ hoắc ở đầu kia Manchester. Nước mắt cậu trào ra như một đứa trẻ không tìm được mẹ. Chẳng phát ra âm thanh nào trừ tiếng nấc khe khẽ nhưng gương mặt Dan đã ướt đẫm từ khi nào.
YOU ARE READING
[HOÀN][Phan] Interrupted by Fireworks
FanfictionMột câu chuyện ngọt ngào với lời nhắn: bạn chẳng bao giờ đơn độc cả. Mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp hơn thôi vì thời gian thay đổi mọi thứ. AU mà Dan đã không xem video của Phil thay vào đó cậu đến Manchester một mình, mong chờ một sự khởi đầu mới...
![[HOÀN][Phan] Interrupted by Fireworks](https://img.wattpad.com/cover/195857301-64-k631048.jpg)