Mưa, những giọt mưa đang rơi tí tách, một chàng trai đang đứng dưới mưa, cậu giơ bàn tay mủn mỉn ra hứng những giọt mưa bé nhỏ đó. Bỗng, tiếng chuông điện thoại của cậu vang lên.
"Zhi sheng xia gang qin pei wo tan le yi tian
Shui jiao de da ti qin
An Jing de jiu jiu de
Wo xiang ni yi biao xian de fei chang ming bai
Wo dong wo ye zhi dao
Ni mei you she bu de
Ni shuo ni ye hui nan guo wo bu xiang xin
Qian zhe ni pei zhe wo ye zhi shi cheng jin
Xi wang ta shi zhen de bi wo hai yao ai ni
Wo cai hui bi zi ji li kai"
"Chỉ còn lại cây dương cầm trò chuyện cùng anh suốt ngày dài
Chiếc xen-lô ngủ quên, câm lặng và cũ kỹ
Anh nghĩ rằng em đã không còn vương vấn gì nữa
Anh hiểu và anh cũng biết
Em sẽ không dửng dưng về cách chúng mình chia tay
Em nói rằng em sẽ thấy buồn lắm, nhưng anh không tin
Ôm chặt lấy em và có em ở bên anh
Nhưng đó chỉ là một cảm giác thuộc về quá khứ mà thôi
Mong rằng người ấy thực sự yêu em hơn anh đã từng yêu
Chỉ khi đó anh mới buộc được mình ra đi"
<An Tĩnh>
Lướt nhẹ trên màn hình trên thoại cậu trả lời cuộc gọi của ai đó.
- Mami gọi con có gì không ạ?
ồ hóa ra là mẹ cậu, mẹ cậu trả lời lại câu hỏi của cậu với một giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng.
- Khi nào con mới về vậy! Trễ lắm rồi đó, con biết không?
Nghe mẹ hỏi vậy cậu cảm thấy hơi có lỗi, cậu đã quên không gọi điện nói cho mẹ để mẹ an tâm hơn.
- Con đang trên đường về nè mami, nhưng mà trời mưa to quá nên con đang trú mưa, giờ con về liền.
Mẹ cậu nghe vậy thì rất hốt hoảng, giọng nói cũng vì thế mà to hơn bình thường.
- Trời đang mưa hả?
Cậu thản nhiên trả lời câu hỏi của mẹ cậu
- Dạ!
Mẹ cậu lúc này cảm thấy mình có hơi không để ý gì đến bên ngoài, trời mưa vậy mà không hề biết gì luôn. Mẹ cậu vội ngăn cản ý định chạy mưa về của cậu.
- Mami của con ở trong nhà nên không biết! sorry con yêu nha! Có gì chờ trời tạnh mưa rồi về!
Nhưng cậu vẫn cảm thấy lo lắng, nếu cậu về sau ba cậu thì không biết ba cậu sẽ xử cậu như thế nào nữa. Nghĩ tới thôi cũng khiến cậu rợn cả gai ốc.
- Như vậy appa kill con mất !!!
Mẹ cậu cười to sau đó trả lời cậu.
- Ha...ha...ha... Có mami con sợ gì chứ! Tí nữa nếu appa về trước mami sẽ nói nguyên nhân giúp con! Đừng lo gì nữa!
Nghe mẹ nói vậy, cậu sợ mẹ sẽ biết được việc mình chuẩn bị chạy mưa về, nên cậu đã tỏ ra rất nghe lời mẹ. cậu nói.
- Vâng ạ!
Nhận được câu trả lời vừa ý từ thằng con trai của mình xong mẹ cậu đành tạm biệt cậu trước.
- Vậy mami cúp máy đây! Có gì lát gặp con sau vậy!
Nghe lời tạm biệt của mẹ cậu, cậu cũng vội tạm biệt mẹ của mình.
YOU ARE READING
{Markson/Yoonmin}/"Just Right!"
FanfictionTình yêu không tự nhiên có, cũng không tự nhiên mất đi. Mà do nhịp đập con tim, Hướng đi của lí trí... Đã tạo nên tất cả. Anh và cậu được định mệnh gắn chặt với nhau, nhưng cuộc đời trớ trêu thay lại làm họ gặp cách trở mà xa nhau, vậy khi gặp l...
