Một Thoáng Qua Ði - Dung Sàigòn & Võ Hà Anh - VietZone.Mobi

129 0 0
                                        

Truyện: Một Thoáng Qua Ði

Tác giả:Dung Sàigòn & Võ Hà Anh

Upload: VietZone.Mobi

ADS: MSinhVien.Com | VietPro.Mobi | Wap3G.in | YeuMobile.Com | NghichWap.Com | NhanhNao.Com | OClip.Net | GiaiTriTrenMobile.Com | Magicinfo.Tk (Nhắn tin SMS Free qua GPRS) | Top.VietPro.Mobi (Danh bạ wapsite hàng đầu VN) | VietZone.Mobi

Tôi gặp lại Hưng trong một tiệm bán Mỹ phẩm - Bazar ở thương xá Tax. Lúc đó tôi đang lui cui chọn một thỏi son mầu hoa đào. Mầu mà chồng tôi thường tỏ ý thích. Hưng đứng sát bên tôi gọi thật khẽ bên tai tôi, tôi mới ngẩng đầu lên. Hưng đứng đó thật xa lạ - thật người lớn. Tôi ngỡ ngàng trong một phút không ngờ đến.

- Vân lớn quá!

Hưng nói, tôi chớp mắt chưa kịp trả lời, Hưng cười:

- Vân quên mình rồi sao?

- À, không. Vân nhớ chứ, nhớ lắm chứ!

Tôi nói vội vàng. Hưng nhỏ nhẹ:

- Hưng thì chả bao giờ quên nổi Vân. Kỷ niệm của chúng mình nhiều quá, dễ thương và đáng nhớ quá. Vân có nghĩ thế không?

Tôi nhìn Hưng - hình ảnh cậu học trò mười sáu tuổi và tôi - cô bé mười bốn của mười năm về trước còn ẩn hiện đâu đó, dẫn dắt trí nhớ tôi trở về những ngày thơ dại và một mối tình cũng thơ dại không kém. Quả thật, kỷ niệm của chúng tôi khó quên vô cùng. Tôi còn nhớ như mới ngày hôm qua, Hưng chở tôi đi học bằng chiếc solex cũ mượn được của bà chị, những buổi sáng đón tôi đi học và về ngang qua những con đường rợp bóng Me. Và, những câu nói vụng về, ngớ ngẫn của hai đứa đã chứa đựng biết bao nhiêu là âu yếm ngấm ngầm. Những gói me, những trái ổi, trái khế chua Hưng hái cho tôi chứa đựng biết bao nhiêu ý nghĩa, tràn đầy tình tứ. Với chúng tôi, như thế là tình yêu, là thương nhau rồi đó. Tôi còn nhớ, lần đầu tiên tôi khóc vì một người con trai, cho một tình yêu nhỏ dại. Ðó là ngày Hưng bị bắt trong thời gian tranh đấu Phật Giáo, Hưng dự vào cuộc biểu tình cùng bới các anh sinh viên và học sinh các trường. Trong số đó có tôi, nhưng rất may mắn là tôi không bị bắt. Buổi sáng nghe tin Hưng bị giam, tôi khóc ồn ào - khóc như một đứa trẻ con nghe mình lạc lõng vì người thân chợt đi xa không về, giận dỗi như mình bị bỏ rơi và nhớ nhung mỗi đoạn đường vắng phải đi bộ một mình. Tôi không nghĩ tôi khóc vì người yêu. Hai ngày sau Hưng được tha. Hưng khoe tôi những vết bầm trên đùi, tôi nghe xót xa tràn lên đôi mắt. Từ đó tôi không theo Hưng và các anh sinh viên nữa. Chúng tôi lại sống bình yên trong tuổi học trò cho đến ngày tôi theo gia đình đi xa - Bỏ lại tỉnh nhỏ với những kỷ niệm vui buồn không dứt cùng với khuôn mặt người con trai thương tôi và tôi thương bằng những nhung nhớ bùi ngùi.

Bây giờ gặp lại Hưng giữa thành phố lớn. Trước mắt tôi, Hưng không còn là cậu học trò nhút nhát của ngày nào nữa. Và, chắc dưới mắt Hưng, tôi đã trở thành một người đàn bà.

Một Thoáng Qua Ði - Dung Sàigòn & Võ Hà Anh - VietZone.MobiWhere stories live. Discover now