- Con đi đâu vậy hả!!???
Tiếng hét khàn từ bên đầu dây vang lên trong điện thoại khiến cô nhăn mặt vội đưa điện thoại xa khỏi tai của mình. Đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ra sau vành tai cô nuốt nước bọt thở từng hơi để lấy lại cam đảm cho mình mà thì thầm
- Con lên Seoul
- Mày lên đó làm gì? - ba cô như muốn phát điên bên đầu dây mà hét lên từng câu
- Con cũng ra trường rồi, lên chơi một thời gian con sẽ kiếm việc mà- cô thì thầm để mọi người trên chuyến xe kia không tập trung vào mình
- Mày đừng có xạo, trước giờ sao không đi kiếm việc đi hôm nay lại bỗng dưng đi không nói với ba mẹ lấy một tiếng. Ở nhà ba mẹ nuôi mày không đủ ăn hay sao? Mày đi theo cái thằng bên cạnh nhà chứ gì?
- Ba à, nếu con theo ảnh thì con đã đi từ nhỏ rồi. Đây gọi là theo tiếng gọi của con tim - cô cười khúc khích
- Thôi thôi về dùm đi tiểu thư. Ba mẹ nuôi con mà đừng có lên đó kiếm việc hay theo con tim gì cả về đây ba mẹ kiếm cho - ba cô hạ giọng
- Ba cứ như vậy con không lớn được ấy, con sẽ siêng về mà - cô nói rồi cúp máy trong tiếng gọi la lối từ bên kia máy của ba cô
Cô nhìn ra đường qua tấm cửa kính hơi mờ kia xuống đường phố đông nghịt người từ Gwacheon đến Seoul, thú thật lần này cô đến Seoul vì tiếng gọi con tim thật. Cô là cô gái sinh viên vừa mới tốt nghiệp vài tháng mà chưa bao giờ lo về vấn đề tài chính vì gia đình quá ư khá giả của mình. Cô sống trong một khu nhà giàu với ba mẹ là chủ của một công ty bảo hiểm lớn, và tiếng gọi con tim của cô ở đây là chàng ca sĩ nổi tiếng của con giám đốc CEO công ty truyền thông nhà bên cạnh cô. Cô cẳm nắng anh từ cái nhìn đầu tiên khi cô chỉ là học sinh trung học, bờ vai thái bình dương, khuôn mặt đậm chất hoàng gia và tính cách phản bội lại mọi vẻ bề ngoài kia đã khiến cô gục ngã bao năm nay.
Cô vẻ từng vòng tròn qua khung cửa kính hơi mờ vì sương lạnh ẩm ướt của khí trời giữa thu kia mà lòng hưng phấn mong được thấy khuôn mặt điển trai kia vui vẻ chào đón cô. Cô xuống xe vật vã kéo chiếc vali ra khỏi gầm xe rồi ghé vào quán mua ngay một ly trà trái cây đặc biệt. Cô hí hửng theo địa chỉ trong tờ giấy rồi vui vẻ bước đi mặc kệ khí trời ảm đảm kia, lôi chiếc vali cô tự tin bước vào tòa nhà kia không quan tâm tới những ánh mắt kì lạ nhìn cô của nhân viên
- Xin lỗi, chị cần gì? - anh bảo vệ chặn cô lại
- Tôi đến gặp Jin
- Xin lỗi chị, nếu là fan thì không được vào
- Tôi là bạn của anh ấy - cô nhăn mặt
- Vậy chị gọi cho Jin không thì chúng tôi không để chị vào trong tòa nhà được
Cô nhăn nhó lục tìm chiếc điện thoại rồi chợt nhận ra mình không có số của anh mà hạ giọng với anh bảo vệ
- Tôi không có số của anh ấy, anh có thể gọi Jin dùm tôi được không?
- Không được
- Anh chỉ cần nói tôi là hàng xóm của anh ấy từ Gwacheon lên thôi mà, tôi tên Lim Army anh chỉ cần nói vậy thôi là anh ấy biết rồi
ESTÁS LEYENDO
Hương Trà
FanfictionKhi khoảng cách không còn được tính bằng chiều dài hay chiều rộng mà được tính bằng cái tôi và tâm hồn của mỗi con người. Chúng ta có thể ngồi gần nhau trên cùng một băng ghế, cùng nhâm nhi một ly trà trái cây chua ngọt với nhau nhưng tất cả giữa ch...
