Not Good Enogh

79 8 0
                                        

Em đóng sầm cánh cửa căn nhà ổ chuột sau lưng. Em thở dài. Em thầm xin lỗi anh. Không phải em là kẻ phũ phàng mà do em không tốt.Là do em .

Em tên Bom, có nghĩa là mùa xuân, mùa của hạnh phúc và vui vẻ. Nhưng cuộc đời em thì còn khướt mới được như vậy. Đôi khi cái tên lại sỉ nhục số phận con người ta vậy đó. Em nhếch mép. Em sinh ra đã không có bố mẹ, không phải do bố mẹ em mất, mà là bọn họ vứt em một xó rồi bỏ đi. Thế mới đau, thà bố mẹ mất thì còn mong mỏi họ cầu chúc cho, còn có cái gì đó gọi là niềm tin, đây em thì chả biết giờ mấy vị đó đang sung sướng nơi nào.

Đến năm em lên 6, nhà của mẹ nuôi em bị phá, mẹ nuôi bệnh nặng rồi mất. Thế là em thành trẻ lang thang, em lăn lộn nơi mấy cái bến xe, đêm ngủ nhờ ở thánh đường. Em chả được ai dạy dỗ. Tận năm 9 tuổi em mới viết nổi cái tên của mình. Năm 22 tuổi, cố gắng chật vật lắm em mới lết ra khỏi trường cấp ba với cái bằng khá. Tự nhủ vậy là tốt rồi, cần gì đại học nữa, mà đại học thì em cũng chả lo nổi.

Em ở nhà, à mà không, cái ổ chuột thân yêu để tự kiếm sống. Cờ bạc, rượu chè, đánh nhau, cãi lộn... em không bao giờ thiếu. Em đã trải nhiều, trừ mỗi ma túy và thuốc lắc là em không muốn rớ vào. Em còn là đại tỉ của một nhóm đầu gấu lóc chóc nữa, chỉ cần nhìn cánh tay trắng nõn cùng hình xăm Át Bích là bọn chúng líu ríu hết lại. Em thỏa mãn với chính bản thân em.

Em cứ sống. Em cứ bước. Dù rằng em chả biết em đang bước về đâu.

Rồi anh bước vào cuộc sống của em. Em rung động. Em cũng chỉ là một cô gái, em cũng là một con người, em cũng có tình cảm. Em muốn trở thành người anh yêu.

Nhưng mỗi lần anh cố gắng tiến gần phía em, em đều đẩy anh ra xa. Không phải là em xấu hổ về xuất thân của mình, không đời nào. Chỉ là em không anh bị cuốn vào cuộc sống của em. KHông hề. Nó đen tối, bẩn thỉu, khốn khiếp, bệnh hoạn và điên rồ.

Anh không phải thiên thần, ý em là như vậy, cho nên em cũng không phải là ác quỷ gì cả. Đây không phải truyện cổ tích. Anh là một con người, và em cũng vậy. Chỉ có điều, thế giới của anh dường như là nơi em không thuộc về, và thế giới của em không dành cho những người như anh. Chúng ta cùng thở chung dưới cùng một bầu trời, nhưng lại không cùng nhịp thở. Hay nói cách khác là anh và em không hề xứng đôi tẹo nào. Không hề.

Em sợ cảm giác mà bạn bè và người thân của anh cứ nhìn vào em một cách soi mói, những ánh nhìn đó làm em nghẹt thở./ Em càng chán ghét bản thân mình. Chỉ là em không đủ tốt. Hãy tìm một cô gái khác. Em xin lỗi.

——————————————————————————————————————-

Trở về với hiện thực, đã hơn một tuần kể từ lúc em phũ phàng với anh. Lại một ngày mới nữa lại đến bên mảnh đất này. Ánh năng xuyên qua ô cửa sổ nhìn như sắp long ra đến nơi, em khé cựa mình, nằm lăn lộn mấy vòng trong cái ổ chuột trước khi rớt xuống đất một cú đau lịm. Vệ sinh qua loa, em lấy cái lược cào cào mấy nhát lên mái tóc dài rồi túm hết lên thành một củ hành trên đầu. Bỗng nhìn vào tấm gương có vết son anh viết lúc trước. Em chợt thấy thật trống trải. Nhưng, một cách nhanhchóng, em đạp cái cảm giác đó đi để làm việc.

Not Good Enough [Topbom] Where stories live. Discover now