"Yoongi?"
Cậu, trên tay là hai túi nilon lớn, nặng nề mở cửa phòng bằng mũi chân, miệng gọi tên người con trai lớn hơn và đảo mắt khắp nơi trong gian phòng kí túc, âm ẩm mùi ete để rồi tìm ra thân ảnh nhỏ bé của anh, bên bệ cửa sổ còn vương nắng chiều rực nóng.
"Anh bận sao?"
Hoseok hỏi, tay bốc lấy một hộp đồ ăn trong bọc, mở ra kiểm tra và làm tương tự với những hộp khác, đơn giản là để đảm bảo mấy món đồ ăn mà cậu cùng Jin huyng vừa mua còn nguyên vẹn chất lượng.
Gật gù với hộp thịt cừu xiên trên tay, Hoseok bước từng bước nhẹ nhàng lại nơi vùng sáng cam, loang một góc trên sàn nhà, cậu đặt cái ghế gỗ gần bên anh, ngồi xuống và đưa ánh nhìn xuyên qua mấy khe chắn bằng sắt, tìm nơi nào đó giống như Yoongi đang làm, chỉ thấy độc một dãy tít tắp mái nhà san sát nhau. Cũng phải, nơi này là trung tâm thành phố mà.
"Anh nhìn gì mà chăm chú vậy? Chỉ em với được không?"
Yoongi lắc đầu mệt mỏi, đuôi mắt mèo lười chậm rãi chớp nhẹ, trên môi thiếu đi một nét cười. Hoseok vẫn kiên trì ở đó, ngồi cùng anh đến khi mặt trời rót những hạt nắng cuối cùng về lại nơi chân trời, nhường cho mặt trăng một bầu trời riêng để có thể thắp sáng.
"Yoongi à, em kể cho anh nghe một câu chuyện nhé!"
Thấy anh không phản ứng gì, Hoseok dời ánh mắt về phía chùm sáng của những dãy nhà cao tầng và bắt đầu kể.
"Có một nhóm nhạc nọ gồm bảy thành viên. Họ tuy đến từ nhiều nơi khác nhau, nhưng luôn hướng về một tương lai giống nhau. Vì thế họ rất gắn bó và yêu thương lẫn nhau. Trưởng nhóm 'quái vật' lúc nào cũng lơ ngơ làm hỏng bất cứ thứ gì cậu ta chạm vào."
"Ha..." Yoongi bỗng phì cười nhẹ nhàng. Anh chuyển tầm nhìn sang cậu, nhướn cặp chân mày thanh tú bảo cậu kể tiếp.
Hoseok biết rằng anh sẽ hứng thú mà, nên cậu lại nâng tinh thần, cất lời.
"Trông hơi ngốc và hậu đậu vậy nhưng cậu ta lại là một thiên tài với bộ não siêu cấp, luôn biết cách dẫn dắt khi nhóm gặp thử thách, khó khăn, là một leader giỏi giang không thể thay thế."
"Bên cạnh 'quái vật' phá của thì luôn phải có một người chăm sóc và cứu cánh. Mà hoàn hảo là có một người anh lớn, rất biết cách làm việc này. Anh lớn ồn ào, nói nhiều làm cũng nhiều, một ngày sẽ kêu gào phẫn uất mấy lần với các em của mình. Là một người có trái tim ấm áp và luôn vui vẻ. Anh là nguồn năng lượng chính của nhóm, giúp mọi người thoải mái khi ở với nhau.
"Bộ ba 'makenae line' là những đứa trẻ trong bộ dáng thành niên. Luôn làm trò, phối hợp ăn ý trêu chọc người lớn hơn, sôi động và nghịch ngợm. Nhưng mấy đứa nhóc rất giỏi, theo từng cách riêng. Cá nhân mấy đứa luôn toả sáng khác nhau ở nhiều mặt. Lại càng là những người cố gắng nhất, tuổi trẻ nhiệt huyết nhất. Và cả biết làm nũng nhất."
