Chương 2: Hoàn toàn không thể

345 6 1
                                        


Isono nhìn vào Seto Kaiba và sau khi nhận cái gật đầu "trận đấu cuối cùng ở thành phố chiến trận quyết định nhà vô địch sẽ bắt đầu "BÂY GIỜ!"



"Ta đi trước." Yami Yugi nói.



"Không, ta trước." Marik cãi.



"Không ta." Yami Yugi nói.



"Không ta." Marik khăng khăng.



Tình thế đột nhiên biến thành lời lập lại vô nghĩa và trẻ con của "không ta" lần này đến lần khác.



Isono nhìn vào Seto Kaiba cho sự trợ giúp nhưng Kaiba đang bận rộn với việc nhìn vào 'ngực'...Ishizu. Ông nhanh chóng quay đến Mokuba đang nắm đồng tiền.

Cám ơn trời vì trẻ con vẫn tin vào con rận và không chỉ đơn giản là bị hoocmon điều khiển.

"Đầu hoặc đuôi?" Isono hỏi, cố phá vỡ từ '"không ta."

"Đuôi." Cả hai chàng trai nói cùng một lúc và rồi họ nhanh chóng nhìn trừng trừng vào nhau.

Mokuba búng đồng tiền và cha nó với bàn tay, mệt mỏi với lối cư xử trẻ con. "Cái nào là cái của các người?" Nó ra lệnh.

"Ta là đuôi." Yami Yugi chen vào trước khi Marik cóa thể.

Marik hờn dổi chen vào. "Tốt, ta là đầu."

Mokuba nâng bàn tay "đầu". Nó reo lên.

"Nhưng việc này không thể! Ta là vua trò chơi. Làm sao ta có thể thua cuộc thi đó chứ!" Yami Yugi kháng cự và rồi chỉ vào Marik. "Chắc là hắn gian lận rồi!" Vua trò chơi bĩu môi reo lên.

"Nhưng bằng cách nào?" Mokuba hỏi. "Anh muốn đuôi và dù gì thì anh ấy không đến ở nơi nào gần tôi cả." Nó chỉ ra.

Yami Yugi  đóng băng trong khoảnh khắc. Anh cảm thấy hơi ngu ngốc. Mọi người khác đang cười nhạo với cách thức trẻ con của anh, thậm chí Tea, và việc đó gây đau đớn.

Marik tuy nhiên thở dài thư thái.

Nghĩ rằng Pharaong xạo đủ thông minh để bắt anh bây giờ việc đó đáng sợ. Anh quyết định rằng anh nên vội vã lượt của mình trước khi họ nhận ra là anh dùng quyền năng để gian lận.

"Dù gì thì lượt của ta!" Anh nói, lấy cái nhìn trừng trừng chết chóc từ Pharaong, "Nhưng trước tiên thì ta sẽ giới thiệu trò chơi bóng tối!"

"Trò chơi bóng tối hả?" Duke hỏi.

"Chỉ có mình hay thứ này đến trước kia vậy?" Tristan hỏi, ngạc nhiên là mọi người với sự thông minh của anh.

"Tôi đồng ý. Nó hoàn toàn là không nguồn gố. Hắn đã dùng thứ này trước đó rồi." Joey nói.

Mọi người khác nhìn như thể họ đồng ý với Joey thậm chí Ishizu và Yami- người luôn hiểu thật sự Trò chơi bóng tôi là gì. Nó đã được sử dụng nhiều lền trước đó và mọi người chỉ muốn trả lời cho câu hỏi nhỏ này.

Vì sao mà những gã xấu xa không thể nghĩ đến ý tưởng mới chứ?

"Trời, khốn kiếp tất cả tên ngu ngốc! Trò chơi bóng tối thành dạng mới mỗi lúc nó được chơi! ĐÓ KHÔNG PHẢI TRONG CÁCH THỨC KHÔNG NGUỒN GỐC NÀO!" Marik la lớn.

"Vậy sao mà nó vẫn có cùng cái tên vậy?" Tea ngạc nhiên hỏi.

Marik thở hơi thở sâu. Anh sẽ phải trả lời cô. Anh thậm chí là lan cánh tay ra khỏi cơ thể trong tư thế đầy kịch tính. Anh dừng lại.

Mọi người chờ đợi một cách hi vọng. Và Marik vẫn dừng lại

Và tiếp tục dừng lại...

Mười phút sau đó, họ vẫn đợi và marik vẫn dừng lại. Cuối cùng, tuy nhiên anh mở miệng ra.

"Ta không chắc." Marik lặng lẽ thừa nhận.

Mọi người ngã ngửa nhưng hai giây sau thì Mobuba đã dậy "Làm thế nào mà anh không thể biết câu trả lời chứ!"

"VÌ SAO TA NÊN BIẾT? TA THẬM CHÍ CÒN KHÔNG PHÁT MINH TRÒ CHƠI ĐÓ MÀ, NHỮNG KẺ NGU!" Marik la lớn.

"Thế vì sao mà ngươi trãi qua 10 phút để quyết định là ngươi biết về nó hay không chứ?" Joey hỏi.

Marik dừng ngắn ngủi. "À, ta dừng lại kịch tính nhưng rồi ta quên vì sao ta làm sự dừng lại và thứ mà ta sắp nói và rồi-"

Yami Yugi chen ngang "Được rồi. Ta nghĩ là chúng ta đã có quan điểm." Anh nói nhanh chóng.

Điều cuối cùng mà họ cần là một câu chuyện của gã xấu xa nức nở với quan điểm này. Mọi người đã biết về quá khứ đau buồn của Marik Ishtars.

Thật ra thì họ đã nghe nhiều về sự chịu đựng rằng lần sau mà anh mở miệng để nói về nó. Họ sẽ ném anh xuống tháp.

Chết vì chính nghĩa là cách phổ biến để dành lấy danh tiếng mãi mãi và sự vinh vang nhưng chỉ cho cái chết không may. Nhưng có phần cộng vào. Không ai từng nghe về lời than phiền của Marik về vết sẹo trên lưng anh lần nữa.

Yami Yugi luôn cảm thấy rằng sống trong quá khứ được đánh giá cao.

Nếu anh trãi qua mọi lúc để lo lắng về kí ức của mình và cứu mỗi tên xấu xa đi qua việc rồi anh không bao giờ có sự tồi tệ. Nó dường như giống như người hùng quên về thứ quan trọng nào đó trong cuộc sống – cái quan điểm về việc cứu thế giới là gì nếu bạn bỏ qua cơ hội 'khám phá tất cả những đường nét rõ ràng của người khác giới chứ?'

Chủ nghĩa anh hùng bỏ lại nhiều thứ để khao khát trong quan điểm của Pharaong. Dù gì thì anh cũng không chỉ là người đàn ông duy nhất cảm thấy theo cách thức đó.

Isono nói nhanh chóng. "Bây giờ nếu chúng ta tiếp tục đấu bài." Ông nhìn Seto Kaiba tăng cường nhưng Seto vẫn đang liếc mắt vào cơ thể của Ishizu. Mokuba một lần nữa đến cứu, trao cho anh cái gật đầu lớn.

Marik làm chủ lần nữa rồi. "Được rồi, bây giờ Trò chơi Bóng tối này có hơi khác." Anh bắt đầu.

"Tôi nghĩ rằng ngươi bảo là tất cả đều khác chứ." Joey bình luận.

Marik kháng cự sự thôi thúc là xé toạt gã có mái tóc màu vàng. Anh thật sự muốn biết thứ mà Pharaong và Yugi thấy ở gã ngu si đó là gì ngoài thể lực thần kinh đáng kinh ngạc.

Marik vẫn còn bực dọc rằng Joey sống sót khỏi cú tấn công của thần Ra và gần như đánh bạo anh. Việc này thật sự vô cùng bối rối. Anh, nhân vật xấu xa chính (dù gì là cũng ở trong đoãn này) gần như bị đánh bại bởi một trong những 'nhân vật tốt chính yếu 'đá qua một bên.'

"Đó là văn phong nói." Marik than phiền và trước khi anh có thể bị chen ngang lần nữa "dù gì thì trò chơi bóng tối chính chúng ta sẽ trả hoàn toàn số tiền." Anh nói và bắt đầu nụ cười điên rồ.

Mọi người nhìn vào anh "cái gì?"

"Dễ hơn để giải thích, cho các người." Marik nói, mang đến phía trước bàn tay. Một làn sóng to lớn của bóng tối theo sau cử chỉ kịch tính.

"Này, đó chỉ là tôi hoặc là mặt trời đi ra vậy?" Joey hỏi.

"Pst, Joey." Duke nói. "Tôi nghĩ đây là một phần của Trò chơi Bóng tối."

"Thật sao?" Tristan hỏi.

"À, anh nghĩ ra cách thức nào cho cái tên chứ?" Duke hỏi.

"Quan điểm tốt." Tristan và Joey lầm bầm, gật đầu nghiêm chỉnh.

Mọi người khác đổ mồ hôi thậm chí là Marik độc ác. Anh thật sự không thể tin sự bào chữa đáng thương cho con người đã gần như đánh bại anh. Không thể, vâng không thể từ chối một cách kì lạ.

"Dù gì thì như ta đã nói." Marik nói, nhìn trừng trừng dao găm vào Joey và Tristan." Cách đơn giản nhất là cho các người xem." Anh làm cử chỉ lần nữa.

Yami Yugi cảm thấy sự tháo rời kì lạ và đột nhiên Yugi lướt qua bên cạnh anh, kéo lên rồi bằng tất cả luật lệ phép thuật anh nên ở trong căn phòng linh hồn bên trong mảnh ghép. Việc này không tốt đẹp.

"Marik, ngươi đã làm gì?" Yami la lên.

"Như ta đã nói trong trò chơi mất đi số điểm gốc sẽ bị lấy đi bởi chính họ." Marik nói và rồi bắt đầu nụ cười độc ác. Hình ảnh nhợt nhạt của thánh...không Marik bình thường hiện ra, kéo lên và rõ ràng là bất tỉnh bên cạnh phân nửa điên rồ.

"Họ đang nói về việc gì vậy?" Tea hỏi.

"Cái quái gì?" Marik la lớn. "Ngươi mù hả?" Anh than phiền, chỉ vào nửa kia và Yugi. "Các người không thấy họ hả?" Anh ra lệnh.

"Không." Tea và Duke nói.

"Không." Tristan và Joey nói.

"Thấy gì?" Mokuba hỏi.

Ishizu và Kaiba đều lắc đầu trong khi Isono cầu nguyện cho trận đấu này bắt đầu và kết thúc rất nhanh. Anh đang mất đi cả sự tỉnh táo lẫn kiên nhẫn của mình. Anh không được trả bất cứ nơi nào gần như là đủ cho hình thức hành hạ này.

Bục Yami Yugi bí ẩn thì thầm đến linh hồn độc ác đang lúng túng. "Ngươi nhận ra là không ai ngoại trừ người ta đang chơi Trò chơi Bóng tối có thể thấy sự tác động của ảo giác sao?"

Marik dừng lại trong một giây, màu mè, anh đã trở nên đỏ sáng. Mọi người khác ngoại trừ Ishizu, nhìn chằm chằm vào cậu bé sáng rực trong một giây trước khi quyết định là cả Yami và Marik hơi mất căn bằng – Có lẽ là do quá nhiều cuộc đấu bài. Thấy những thứ mà không ai khác có thể là dấu hiệu của cơn điên hoặc ít nhất là không cân bằng thần kinh.

Cá nhân Kaiba hi vọng rằng ai đó sẽ có lòng khoan dung giết chết anh trước khi anh trở thành không có tiếng về thần kinh từ cuộc đấu bài.

Do đó cuộc đấu tiến hành...

Yami Yugi gần như luôn luôn có vẻ bất lợi trong trận đấu. Dường như Marik luôn có bước tiến lên – mặc cho anh làm gì. Thần Ra tiếp tục đe dọa luôn luôn chỉ là sắp nhồi lên khỏi sân nghĩa địa. Đó là sự quấy rối cực kì. Yami phản ánh.

Yami Yugi cũng thấy chính mình nhào trong sự hổn độn rằng Trò chơi Bóng tối đang làm nên cuộc đấu. Anh phải bảo vệ Yugi. Đó đã trở thành công việc của anh – chàng trai trẻ tuổi hơn phụ thuộc vào anh và trong khi có lẽ là tốt để anh có chính cơ thể của mình không chỉ cho phép ra bên ngoài khi có trận đấu gay go...

Vâng, sẽ rất tốt để có chính cơ thể của mình nhưng anh sẽ không phản bội Yugi để cho mục đích làm việc đó...

Cho dù có lợi ích gì thì anh cũng là đấu thủ chân chính sau khi...được...rồi?...

Bên cạnh đó để Yugi bị phá hủy bởi bóng tối có nghĩa là anh không còn là vua trò chơi nữa.

Anh không còn có câu lạc bộ những cô gái hâm mộ và có lẽ là đánh mất Tea. Cô khá thích Yugi và có lẽ là không tha thứ cho anh nếu anh làm mất linh hồn Yugi.

Tất cả trong tất cả thì nó không đáng cố tình ném việc đấu bài vào Marik để có chính cơ thể mình.

Tất nhiên nếu anh thắng Marik thì là những danh dự ngu ngốc của những kẻ đấu bài ngu ngốc có nghĩa là đây là một thứ mà anh không thể thật sự làm.

Ishizu ngu ngốc, anh ta được cho là cứu thế giới nếu anh không cho phép phá hủy linh hồn anh trai cô ư?

Dù gì thì ai nhớ Marik?

Và thứ gì có thể đáng sợ hơn là nụ cười điên rồ độc ác của Marik hoặc cơ bắp di chuyển chứ?

Pharaong tội nghiệp không có cách hiểu biết rằng những vấn đề đáng sợ sẽ đến.



Yami Yugi đang trong rắc rối và mọi người biết việc đó. Anh thừa nhận rằng việc này là tình thế rất khó khăn, có lẽ là khó khăn nhất mà anh đối diện cho đến lúc này.

Chỉ có duy nhất một lá bài có thể cứu anh bây giờ và nếu anh không rút nó ra. À, Marik sẽ rất vui nhưng không ai khác (với ngoại trừ có khả năng của Ishizu kể từ khi em trai cô sẽ sống sót) sẽ.

Anh tập trung vào Kaiba và niềm tin trong tim về lá bài. Anh cần lá bài đó – cho dù anh vẫn không hoàn toàn chắc chắn chính xác thứ ngu ngốc đó được cho là bảo vệ anh khỏi thần Ra.

Anh rút lá bài, đổ mồ hôi. Anh cảm thấy rằng đó là lá bài đúng. Cảm giác đó được khẳng định khi anh cảm thấy một sự nhức nhối của mảnh cắt của giấy mà lá bài vừa được đưa cho anh. Nó phải là lá bài của Kaiba. Anh đóng lá bài trong chỗ lá bài ma thuật, hơi sờ soạng kể từ khi đôi mắt anh nhắm lại.

"Yugi Mutou, đây là bước đi bất hợp pháp." Isono phản kháng. "Ngươi không biết nếu đó là quái vật hoặc lá bài phép thuật mà." Ông nói.

Seto nhìn sự tự tin chàng trai có cái đầu của cây cọ tỏa sáng trong mắt anh và vui vẻ về việc đó. Cho dù là bước đi bất hợp pháp thì Yugi cũng tỏ ra không nghi ngờ và bên cạnh đó thì trận đấu kết thúc sớm hơn, sớm hơn việc anh có thể để Ishizu một mình.

"Yugi, cách nào mà bạn có thể biết lá bài mà bạn nhận là gì?" Joey la lớn.

"Nó cho tôi mảnh cắt của giấy do đó chắc đây là lá bài của Kaiba." Yami bắt bẻ.

Không ai muốn chỉ ra cái sự trôi chảy chính trong điều hợp lí đó. Họ chỉ hi vọng là niềm tin của Yugi vào tấm lòng của lá bài đủ mạnh để tạo nên điều kì diệu.

"Isono, ta cho phép việc này." Seto chen ngang. Anh khá là tự mãn. Lá bài đã trao cho Yugi mảnh cắt giấy. Đó là thứ là nhỏ nhặt mà anh tự hào nhưng thỉnh thoảng giám đốc điều hành nuông chiều chính mình trong cách thức đó.

Trận đầu bắt đầu và không ngạc nhiên về niềm tin của Yami trong lá bài của Kaiba được chứng minh. Anh cố triệu tập Obelisk, lá bài thứ hai của anh, Osiris, lá bài thánh thần đầu tiên đã ở sân nghĩa địa. Kaiba cảm thấy thậm chí là tự mãn hơn là anh đã gián tiếp đặt lời nói trong bánh xe của Marik.  

Fic dịch YugiOh (Yami no Yugi / Anzu): Cái kết thật sự của phần thành phố chiến trận Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ