CHAP 31

565 40 13
                                        

Yixing rời khỏi cũng đã hơn hai ngày rồi, ngay cả một chút tin tức về cậu cũng không có. Jun Myeon chỉ thẫn thờ, không chút sức sống, đôi mắt vô hồn nhìn xa thăm thẳm.

- Cậu đã không ăn gì cả ngày nay rồi, mau ăn chút gì đó và nghỉ ngơi đi, tôi sẽ luôn ở đây túc trực, hiện tại cũng cho người đi tìm cậu ấy rồi. - Yifan vỗ nhẹ vai Jun Myeon.

Từ lúc cậu mất tích, Yifan biết được tin lập tức đến chỗ của Jun Myeon. Cả hai nỗ lực tìm kiếm nhưng không thu lại kết quả gì, khiến cho cả hai đều mất ngủ mấy đêm liền, tâm trạng luôn lo âu, thấp thỏm không ngừng.

Jun Myeon vẫn trầm mặc, không chút để tâm đến lời nói của Yifan. Anh vô vọng trông chờ, liệu anh sẽ mất đi cậu, và lần này là mãi mãi?

Tại sao tình yêu của anh không được đền đáp một cách xứng đáng, khi cả anh và cậu đều đã hi sinh nhiều như thế?

Yifan nhìn Jun Myeon như thế cũng không khỏi xót xa, thở dài một lượt rồi kéo cánh tay của anh đứng dậy :

- Mau tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi, cũng đừng lo lắng quá sức nữa. Nếu như cậu không đủ sức khoẻ, thì việc tìm kiếm liệu có thể dễ dàng sao?

Jun Myeon chán nản, tháo cánh tay của Yifan xuống, thẫn thờ bước vào phòng tắm, trước khi đi không quên thở dài mệt mỏi thành một hơi.

Yifan thấy cảnh tượng như vậy cũng bất giác đau trong lòng. Cảnh tượng này, anh có lẽ đã trải qua rồi, nên có thể thấu hiểu cho cậu ấy. Khi anh nghe được lời cự tuyệt của Yixing, anh cũng đã từng buồn bã như thế này, có khi còn đau hơn.

Tình yêu...chính là thứ hành hạ bản thân, khiến trái tim co rút đến đau nhức, chi phối suy nghĩ lúc nào cũng là đối phương, tất cả mọi hành động cũng vì đối phương, thậm chí cả khi ngủ cũng mơ về đối phương.

Muốn bên cạnh người mình yêu mỗi ngày, muốn được chăm sóc, bảo vệ, che chở họ. Bỗng dưng một ngày khi mở mắt ra không còn thấy bóng dáng người ấy bên mình, cảm giác sẽ hoảng loạn, sợ hãi như thế nào?

Yifan rất hiểu cảm giác của Jun Myeon hiện tại, bởi vì chính Yixing cũng đã từng là người đem đến cho anh loại tư vị khó hiểu này.

°°°

Đang yên tĩnh, bất giác có tiếng điện thoại reo lên, là của một số lạ gọi tới. Jun Myeon không ngừng run rẩy, sợ hãi, vội vàng bắt máy.

Từ phía bên kia đầu dây truyền đến một giọng cười chua chát, sau đó là chất giọng ẻo lả ghê tởm :

- Anh còn nhớ em chứ?

- Cô...là Min Jung?

- Không ngờ là anh vẫn có thể nhận ra em đấy. Thật là một chuyện tốt!

Ngay từ đầu Jun Myeon đã cảm giác chuyện này chắc hẳn có liên quan tới Min Jung, bởi vì cô ta lần này đã bị phá vỡ âm mưu chiếm lấy công ty của anh, nên quay về trả thù cũng là chuyện khó tránh khỏi. Tuy vậy kẻ cô ta nhắm đến không phải anh mà là Yixing, chắc chắn cô ta đang đòi tiền chuộc hay thứ danh vọng gì đấy. Linh cảm của anh thường không tốt lắm, nhưng lần này nó đã đúng, quả nhiên cô ta gọi đến ngay lúc này.

[Longfic][SuLay] BIỂN CẢ (Ocean)Where stories live. Discover now