2.

1K 67 1
                                        

Khách sạn MG

Mingyu nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên màn hình điện thoại một lúc lâu. Những lời của mẹ anh vẫn luôn như vậy - lý trí, thực tế và đầy áp đặt. Anh hít sâu một hơi rồi nhấn vào bàn phím, gõ vài chữ:

"Con không đi"

Gửi xong, anh đặt điện thoại xuống bàn, không định giải thích thêm. Đối với anh, những cuộc xem mắt này từ lâu đã trở thành một nghĩa vụ phiền phức. Anh không còn hứng thú với những chuyện yêu đương, cũng chẳng muốn tạo dựng một mối quan hệ chỉ vì lợi ích gia đình.

Chẳng ai thay thế được Wonwoo cả.

Mingyu cười nhạt, tự chế giễu chính mình. Ba năm rồi, người ấy đi đâu, sống thế nào, anh đều không hay biết. Lẽ ra anh phải quên đi mới đúng, nhưng trái tim anh vẫn ngoan cố giữ lấy hình bóng ấy. Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ. Là mẹ anh gọi

Mingyu do dự trong vài giây rồi nhanh chóng bắt máy

Mẹ Kim: Con đọc tin nhắn chưa?

Mingyu: Con đọc rồi

Mẹ Kim: Vậy khi nào con định sắp xếp?

Mingyu: Con không định sắp xếp

Mẹ Kim: Mingyu, con không thể cứ như thế này mãi được

Mingyu: Như thế là như thế nào? Chỉ vì con không muốn kết hôn vì lợi ích gia đình

Mẹ Kim: Không phải. Là vì con vẫn chưa quên được người đó

Mingyu sững lại

Mẹ Kim: Ba năm rồi, con trai. Người đó đã đi rồi, con cũng nên buông tay đi thôi

Buông tay sao?

Mingyu không đáp, chỉ nắm chặt điện thoại trong tay. Đến giờ phút này, ngay cả mẹ anh cũng nhìn ra rằng anh chưa quên được Wonwoo.

Ba năm, ai cũng nghĩ anh đã vượt qua. Nhưng chỉ có anh biết, một góc trong trái tim mình vẫn kẹt lại ở quá khứ, ở nơi có một người mà anh đã từng yêu đến khắc cốt ghi tâm.

Tại quán bar....

Như đã hẹn, Mingyu tới quán bar mà cả nhóm hay lui tới. Trước mặt anh là một ly Plymouth Gin được thả thêm một lát chanh, nhưng anh chưa vội uống, chỉ xoay xoay ly rượu trong tay

Seokmin: Gì đây? Tính nhập viện lần nữa hay gì mà gọi cái này?

Myungho lấy ly rượu từ tay Mingyu, một hơi uống sạch:

"Coi như là mày đã uống rồi. Không gọi thêm nữa nhé"

Mingyu: Hai đứa mày lúc nào cũng làm quá lên? Tao vẫn bình thường mà

Seokmin: Ừ, bọn tao mà không làm quá lên là mày gửi tiền cho bác sĩ tiêu hộ hàng tháng rồi

Myungho: Thế làm sao? Có chuyện gì?

Mingyu: Haizzzz, thì lại bị ép đi xem mắt

Seokmin: Đối tượng lần này là ai?

Mingyu: Con gái chủ tịch Kang

Myungho: Mày có định đi không?

Mingyu: Không đi

Seokmin: Vậy thì đi theo tao

[MINWON-MEANIE] Một lần yêu, một đời nhớNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ