Tại trạm chờ xe buýt, một chàng trai nhỏ trong chiếc sơ mi trắng và chiếc quần âu đang ngồi chờ xe.
Cơn mưa như trút nước không ngừng nhảy đồm độp trên mái trạm. Mưa rất to, những giọt nước bé tí ti thi nhau rơi xuống từ bầu trời với chút mảng hồng, mảng đen, nhưng điều đó không ảnh hưởng gì tới anh.
Lắc lư theo nhịp điệu của bài hát trong tai nghe, đôi chân anh vô thức đá vũng nước trước mặt, nước bắn lên anh mỉm cười thích thú. Trong trạm chờ, không chỉ có mình anh, còn có một chàng trai với mái tóc đen ngồi bên cạnh.
Tính anh rất nhút nhát nên hạn chế tiếp xúc với người lạ và đối với người con trai kia là một ví dụ điển hình. Hắn ta ngồi chờ xe buýt cùng anh từ rất lâu rồi, anh không nói, hắn cũng chẳng mở lời, im lặng ngồi bên cạnh anh.
Anh để ý hình như hôm nay đã là ngày thứ mười hắn ta ngồi chờ xe buýt cùng anh. Chắc là chuyến của hắn ta cũng trễ như anh, chỉ là trùng hợp thôi.
- Anh nghe được tiếng mưa rơi không.
Lần đầu tiên anh nghe hắn ta nói, giọng vừa trầm vừa ấm nghe rất êm tai.
- Tiếng mưa rơi?
- Mỗi hạt mưa rơi đều có lý do của chúng, mỗi một hạt là một nốt nhạc, mưa rơi mạnh sẽ là âm trầm, mưa rơi nhẹ sẽ là âm cao. Nếu để ý một chút anh sẽ nghe được bản nhạc của chúng.
- Vậy sao?
Kim Seokjin hạ headphone xuống, lắng nghe tiếng mưa rơi.
- Xin lỗi, tôi không nghe được, chúng đơn giản chỉ là va đập với một thứ gì đó.
- Anh yêu mưa không?
Chàng trai kia lại hỏi Jin.
- Có, tôi thích ngắm nhìn chúng rơi, nhưng cũng không, vì sau đó chúng lại vỡ tan đi. Không có gì vui cả.
- Một chàng trai cũng nói với tôi như vậy, anh ấy bảo thích ngắm mưa cùng tôi, nhưng cũng rất ghét mưa vì chúng rất dễ tan.
- Vậy anh ấy đâu?
- Chúng tôi gặp nhau vào một ngày mưa, cùng đứng chờ xe buýt dưới một trạm chờ. Mưa đưa chúng tôi đến bên nhau và cũng chính mưa chia xa chúng tôi. Một năm trước trong cơn mưa lớn, anh ấy bị tai nạn giao thông.
- Vậy bây giờ anh ấy...
- Anh ấy rất gần nhưng cũng rất xa. Ngày nào tôi cũng ngắm nhìn anh ấy, nhưng anh ấy lại không biết. Anh ấy hoàn toàn quên mất tôi là ai. Hoàn toàn quên mất bản nhạc của mưa mà chúng tôi thường nghe mỗi khi mưa đến.
- Tôi xin lỗi, đáng ra tôi không nên hỏi như vậy.
- Không sao.
Chiếc xe buýt cuối cùng dừng trước trạm, anh nhanh chóng bước lên nhưng chàng trai kia thì không.
- Cậu không lên sao?
Chàng trai khẽ lắc đầu, mỉm cười buồn.
- Vậy tạm biệt nhé.
ESTÁS LEYENDO
namjin | rain
Fanfictiononeshot cơn mưa cuốn ta đi xa, nhưng lại chính cơn mưa ấy đưa ta trở lại |09012023|
