Xem trước of 2Tiếp theo >

Ám Dục

spinner.gif

Chương 31: Em sẽ phải quay lại cầu xin tôi

 

Lúc này, ông ta cũng không vội. Cởi áo khoác ngồi trở lại ghế sô pha, thần sắc kích động như gà chọi, cầm gói thuốc bột nhỏ trên bàn lên: "Ha ha, ngay cả thứ tốt này cũng đã chuẩn bị chu đáo."

Toàn thân Dung Ân toát mồ hôi lạnh, bị hơi nóng điều hòa phả thẳng vào người, toàn thân nhớp nháp, cực kỳ khó chịu.

Ông ta ngửa cổ, uống hết cả gói thuốc bột với rượu mạnh.  Chỉ một lát sau, biểu hiện đã trở nên bất thường. Hai mắt ông ta sáng rực lên, toàn thân hưng phấn, hai mắt không buông tha nhìn Dung Ân chằm chằm, cô lùi một bước, ánh mắt như chó sói bám theo một bước.

Ông ta đứng lên, cởi hết áo trên người, để lộ ra những ngấn mỡ chảy xệ. Dung Ân chợt cảm thấy buồn nôn: "Ông định làm gì?"

Trong một phòng theo dõi của hội quán. 

Người đàn ông ngồi bắt chéo hai chân, điếu thuốc trên tay đã tàn hơn một nửa, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm hình ảnh trên màn hình giám sát. Bên cạnh, một kẻ mặc trang phục đen, thái độ cung kính mà lo lắng: "Tước thiếu gia, nếu cứ tiếp tục như vậy... Có thể sẽ xảy ra phiền phức."

Nam Dạ Tước không trực tiếp trả lời, nhìn hình ảnh ngươi chạy ta đuổi trên màn hình: "Lão già kia, uống một lúc nhiều như vậy, không sợ 'nghẹn' chết."

Hắn thấy anh nói như vậy, cũng không dám nói thêm gì nữa. Nam Dạ Tước là ông chủ, nếu xảy ra chuyện, tất nhiên anh sẽ có cách giải quyết

Dung Ân chạy vòng quanh bàn, vì chạy trốn mà những sợi tóc bết chặt vào cổ áo, trông chật vật đến tội nghiệp. Ông ta quả thực đã nhịn đến mức khó chịu, dứt khoát lật đổ cái bàn, xông đến chỗ Dung Ân.

Không phải Nam Dạ Tước sợ lần cá cược này thua, mà là, cái gì Dung Ân cũng nghĩ rất đơn giản. Đây, coi như là cho cô một bài học nho nhỏ.

"Người đẹp, tôi sẽ “yêu” em, lại đây..." Cánh tay ông ta ôm lấy eo Dung Ân, đẩy mạnh cô lên ghế sô pha. Hai tay bắt đầu xé rách quần áo của Dung Ân...

Cảm giác vô cùng tuyệt vọng trào dâng. Chỗ nằm của Dung Ân, vừa đúng với góc độ máy quay. Qua màn hình giám sát lạnh lẽo, Nam Dạ Tước đem tất cả vẻ mặt của cô lúc này thu vào trong mắt. Nhục nhã, không cam lòng, mà nhiều hơn, đó là sự tuyệt vọng.

Điếu thuốc châm vẫn chưa hút một hơi đã cháy đến đầu lọc, làm nóng ngón tay anh. Phản ứng đầu tiên của Nam Dạ Tước là bỏ tay ra, đầu thuốc liền rơi trên sàn nhà.

"Khoan đã... Chờ chút." Dung Ân cố gắng giữ chặt cổ áo, cô biết, càng chống cự sẽ càng tốn sức lực: "Để tôi uống một ngụm rượu được không?"

Ông ta đã chuẩn bị sẵn sàng không muốn để ý đến.

"Dù sao tôi cũng không thể trốn được, hãy để tôi uống một chút rượu, như vậy... Ông cũng có thể thỏa mãn..." Cô cố hết sức bình tĩnh nói ra những lời này, sự phản kháng trong mắt, cũng đã giảm đi rất nhiều.

"Được." Ông ta nghe cô nói vậy, ngồi thẳng người lên: "Nhanh lên..."

Dung Ân mềm nhũn trượt từ sô pha xuống, ngã trên nền nhà, lúc này, cô giống như một con rối vô hồn.

Nam Dạ Tước nắm chặt những ngón tay bị bỏng sưng đỏ, tâm tư hỗn loạn. Dung Ân, chỉ cần một chút uy hiếp, cô đã buông thả bản thân? Sự quật cường trong lần gặp đầu tiên, có thể dễ dàng mất đi như vậy? Sớm biết thế, khi ở Cám Dỗ, anh sử dụng một chút sức mạnh, có lẽ đã sớm đoạt được cô.

Suy nghĩ đó, khiến Nam Dạ Tước rất khó chịu, không khỏi muốn tìm người giải tỏa một trận.
Xem trước of 2Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị