vstccntgd

By Sad_Nobita

303 0 0

vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc More

CHƯƠNG 101: GIẤY UỐN NẾP
526
545
561
600
620
655
690
700
712
716
730
CHƯƠNG 113: AI HIỂU
CHƯƠNG 114: ĐI SĂN NHƯ SƯ TỬ
CHƯƠNG 115: KẸO DẺO TRONG KÝ ỨC
CHƯƠNG 116: NGƯỜI THỨ BA
CHƯƠNG 117: CON CỦA THẦN
CHƯƠNG 118: SỰ LO LẮNG CỦA CỐ THẢI ANH
CHƯƠNG 119: TIỆC RƯỢU SẮP ĐẾN
CHƯƠNG 120: KHÔNG ÍT KẺ THÙ
CHƯƠNG 121: NÓI ĐI XEM NÀO
CHƯƠNG 123: ĐÁNH CƯỢC
CHƯƠNG 124: KHÔNG ĐỘNG THỦ KHÔNG NÓI CHUYỆN
CHƯƠNG 125: PHÁT HIỆN MÁNH KHÓE
CHƯƠNG 126: CHUYỆN CHUNG THÂN ĐẠI SỰ
CHƯƠNG 127: VUA MÀN ẢNH XUẤT HIỆN
CHƯƠNG 128: KHÔNG PHỤC KHÔNG ĐƯỢC
CHƯƠNG 129: TÂNG BỐC LÊN TẬN MÂY XANH
CHƯƠNG 130: LÂM QUÂN TỬ
CHƯƠNG 131: ĐÀN GẢY TAI TRÂU
CHƯƠNG 132: CAO THỦ VŨ LÂM
CHƯƠNG 133: TỈNH TÁO QUÁ MỨC
CHƯƠNG 134: DÃ THÚ
CHƯƠNG 135: VÔ TỘI
CHƯƠNG 136: CUỒNG DÃ TRUY TÌM
CHƯƠNG 137: TRỒNG CÂY
CHƯƠNG 138: ĐÍCH THÂN GẶP MỘT LẦN
CHƯƠNG 139: CHÓ DỮ
CHƯƠNG 140: CẮN
CHƯƠNG 141: HẮN XEM THƯỜNG TA
CHƯƠNG 142: CHÊNH LỆCH QUÁ LỚN
CHƯƠNG 143: ƯU ĐIỂM CỦA ĐÓA HOA HỌ TÔ
CHƯƠNG 144: NẾU CÓ KIẾP SAU
CHƯƠNG 145: THAY ĐỔI BẤT NGỜ
CHƯƠNG 146: BẠI LỘ
CHƯƠNG 147: KHẨU HIỆU BÍ MẬT
Chương 148: Thiên nga trắng
Chương 149: Cô ta dám
Chương 150: Mẹ chồng tương lai
Chương 151: Công việc và tình yêu
Chương 152: Thân phận giả
Chương 153: Ông thông gia
Chương 154: Ăn thịt
Chương 155: Xuống nông thôn
Chương 156: Kẻ gây chuyện
Chương 157: Hành hiệp trượng nghĩa
Chương 158: Bài học số một
Chương 159: Khó hầu hạ
Chương 160: Cừu non đi lạc
Chương 161: Sứ giả
Chương 162: Tôi không vào địa ngục
Chương 163: Con đường của kẻ mạnh
Chương 164: Mất đi rồi không thể lấy lại nữa
Chương 165: Tâm tư mỗi người
Chương 166: Chỉ có một Tô Ánh Tuyết
Chương 167: Khả năng dị thường
Chương 168: Chúc phúc và đố kỵ
Chương 169: Lễ đính hôn
Chương 170: Quà tặng của mẹ chồng
Chương 171: Không dám quên
Chương 172: Sự cố trong lễ đính hôn
Chương 173: Kẻ nhu nhược
Chương 174: Anh không sợ chết sao
Chương 175: Sáu mươi mốt, bảy mươi ba
Chương 176: Màn mưa nóng hổi
Chương 177: Tinh Hồng Thập Tự
Chương 178: Vườn địa đàng
Chương 179: Lễ vật của Victor
Chương 180: Gặp cha cô ta
Chương 181: Bà chủ gia đình
Chương 182: Trắng trợn
Chương 183: Một cộng hai bằng ba
Chương 184: Chó điên
Chương 185: Lên nhầm thuyền giặc
Chương 186: Tại sao lại phải giết cô?
Chương 187: Đao ca, có ổn không?
Chương 188: Cao thủ Ẩn Long
Chương 189: Long tranh hổ đấu
Chương 190: Người đàn bà kia
Chương 191: Ngày tàn
Chương 192: Giấu đầu hở đuôi
Chương 193: Anh đến làm gì?
Chương 194: Đội mưa đuổi trên nhiều con phố
Chương 195: Lĩnh hội quan trọng
Chương 196: Mất
Chương 197: Không hỏi ý kiến các anh
Chương 198: Shadow
Chương 199: Người con gái hư đốn
Chương 200: Tiểu Môi Cầu
CHƯƠNG 201: TÔI KHÔNG LÀM ĐƯỢC

CHƯƠNG 122: CÒN CÓ KHÁC BIỆT

1 0 0
By Sad_Nobita

Trang Diệc Phàm bên cạnh hiển nhiên cũng chú ý tới điểm này, gã lấy thân mình che trước mặt Phương Nhã Nhu, rất không vui nói:

- Vị Lâm tiên sinh này, Nhã Nhu nói là bạn của anh, muốn đến chào hỏi một câu, mong anh tôn trọng cô ấy.

Lâm Phi nhếch miệng, có chút tiếc nuối thoát ra khỏi khong cảnh:

- Nhỏ mọn như vậy làm gì, cô ấy cũng không phải là bà xã anh.

- Anh...

Trang Diệc Phàm không ngờ lại đụng phải tên vô lại thế này, quay đầu nói với Phương Nhã Nhu:

- Nhã Nhu, người này thực sự là bạn của em sao? Sao em lại quen với loại người không có văn hóa này vậy?

Phương Nhã Nhu có chút oán hận lườm Lâm Phi, bất đắc dĩ cười giải thích:

- Học trưởng, anh đừng hiểu lầm, tính tình của Lâm Phi là vậy, anh ta không phải người xấu, chỉ đùa giỡn chút thôi.

Lâm Phi trừng mắt, hắn không nói đùa.

Rõ ràng là Trương Diệc Phàm rất ghét Lâm Phi, nhưng gã lại phải nể mặt Phương Nhã Nhu. Tối nay mời Phương Nhã Nhu làm bạn đồng hành đến dự tiệc, đều nói hồi lâu cô mới đồng ý. Gã hy vọng người phụ nữ này cảm thấy mình tôn trọng cô.

- Nếu Nhã Nhu đã nói vậy, vậy thì tôi cũng tin Lâm tiên tinh. Tôi giới thiệu qua một chút, tôi là Trang Diệc Phàm, lần đầu gặp, mong sau này chúng ta sẽ trở thành bằng hữu.

Trương Diệc Phàm miễn cưỡng đưa tay ra.

Nhưng Lâm Phi không hề có ý bắt tay gã, bất thình lình nói ra một câu:

- Tôi không nói muốn làm bằng hữu của anh, tôi cũng thích Nhã Nhu, chúng ta là tình địch.

Nói xong, hắn còn nháy mắt với Phương Nhã Nhu.

Trương Diệc Phàm mặt cứng đờ, lúc trắng lúc xanh, hiển nhiên bị Lâm Phi chọc tức không nhẹ.

- Lâm Phi! Anh đang nói linh tinh gì vậy!

Phương Nhã Nhu sắp ngất, khuôn mặt ửng đỏ, vội vàng giải thích với Trang Diệc Phàm:

- Học trưởng, anh đừng nghe anh ta nói bừa, em không có gì với anh ta cả, anh ta chỉ đang nói đùa thôi.

Trang Diệc Phàm cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên không tin lời của Lâm Phi:

- Người bạn này của em khá thú vị, anh không tức giận đâu.

Đang định nói tiếp thì đằng xa có một vài vị khách đi tới, thấy Trang Diệc Phàm, chủ động chào hỏi.

Trang Diệc Phàm nói chuyện với những người kia, có vẻ không ứng phó nổi, nói với Phương Nhã Nhu:

- Nhã Nhu, em ở đây đợi anh một chút, anh nói chuyện với mấy vị bằng hữu này rồi sẽ tìm em sau.

Phương Nhã Nhu gật đầu cười, để gã đi làm việc của mình.

Trang Diệc Phàm có chút không yên tâm khi Lâm Phi ở đây, nhưng gã cũng biết, Phương Nhã Nhu ghét kiểu xã giao này nên đành tạm thời rời khỏi.

Đợi Trang Diệc Phàm đi rồi, Phương Nhã Nhu ánh mắt lạnh lùng quét lên người Lâm Phi:

- Anh đang làm gì vậy, tôi có thiện ý đến chào hỏi anh, anh lại làm tôi xấu mặt?

Lâm Phi cười hì hì nói:

- Dù sao cô cũng không thích cái tên họ Trang đó, tôi giúp cô đá gã không phải tốt sao?

- Ai nói với anh tôi không thích học trưởng? Việc của sau này ai nói được chính xác?

Phương Nhã Nhu hừ lạnh:

- Tốt xấu gì người ta cũng là người đứng đắn, phong độ, đâu giống anh, to gan lớn mật làm tên háo sắc, thật mất mặt.

Lâm Phi biết người phụ nữ này không tức giận thực sự, cười ha hả nói:

- Nhu Nhu, có duyên thế này, ở đây cũng có thể gặp mặt nhau, không bằng tôi nay chúng ta tìm góc nhỏ không người...

Lâm Phi cũng không hiểu vì sao mỗi lần thấy Phương Nhã Nhu, hắn lại muốn đùa giỡn cô, có ý niệm lợi dụng cô, có lẽ người con gái này quá hợp khẩu vị của mình.

Không phải thận trọng đối đãi với người cao cao tại thượng, không thể trêu đùa linh tinh như Tô Ánh Tuyết, Phương Nhã Nhu cho người ta cảm giác muốn dùng lực để ôm vào lòng, tùy ý hôn môi, vuốt ve, cùng cô...

- Câm miệng!

Phương Nhã Nhu dở khóc dở cười, cắn cặp đôi đỏ mọng:

- Não của anh chỉ nghĩ ra những chuyện này thôi sao? Còn nữa, không được phép gọi tôi như vậy, tôi với anh không thân thiết.

- Sao lại không thân thiết, ngực của cô, eo của cô, mông của cô, chỗ nào tôi cũng sờ qua rồi. Tên họ Trang kia còn chưa thân thiết với cô như tôi đâu!

Lâm Phi vẻ mặt nghiêm túc.

- Anh....anh nói linh tinh! Tôi đâu cho anh sờ! Chỉ là...chỉ là...

Phương Nhã Nhu không biết phải nói thế nào mới phải. Tối đó thực ra sau khi cô ngủ, cũng không biết tên này có lén lút sờ những bộ phận kia của cô không.

Nghĩ kỹ một hồi, đêm đó có lẽ bị hắn lợi dụng không ít!

Lâm Phi nhếch miệng cười, khoát khoát tay, không tiếp tục trêu chọc cô nữa:

- Được rồi, sao cô lại tới đây, tiệc rượu thương hiệp còn mời cả bác sỹ sao?

Phương Nhã Nhu thở phào. Người đàn ông này thực sự khó mà nói chuyện đứng đắn. Cô giải thích qua, vốn dĩ không đến nhưng Trang Diệc Phàm xuất thân danh môn, gia tộc có sản nghiệp y dược.

Với tư cách là đệ tử của Lâm An, Trang Diệc Phàm đại diện đến tham gia buổi tiệc rượu lần này, cũng không phải bàn chuyện làm ăn gì, chỉ là phải tham gia để gặp vài người quen.

Phương Nhã Nhu không tiện từ chối mấy lượt thỉnh cầu của Trang Diệc Phàm nên mới đồng ý làm bạn đồng hành của gã, vốn không có người quen biết, đang thấy nhàm chán thì thấy Lâm Phi xuất hiện ở đây.

- Còn anh, hình như đây cũng không phải là nơi anh nên xuất hiện.

Phương Nhã Nhu cười nói.

Lâm Phi nhún vai:

- Đi cùng Tổng giám đốc Tô tới, nhưng người ta còn đang bận bàn chuyện làm ăn, tôi tự mình đi ăn trước.

Phương Nhã Nhu thấy bánh ngọt và các món thịt đặt trên bàn, cũng không có hứng thú, cầm một ly rượu lên uống. Cô cũng không quen những người khác nên cùng Lâm Phi nói chuyện một lúc.

Lâm Phi nói hươu nói vượn nhưng lại khiến Phương Nhã Nhu nghe rất có hứng thú. Mặc dù thỉnh thoảng lại bị nụ cười có chút "háo sắc" của hắn chọc cho tức giận, nhưng đa phần cô đều cảm thấy rất thú vị.

Ở cạnh Lâm Phi, Phương Nhã Nhu cảm thấy rất thoải mái, không cần mang mặt nạ, không cần khách sáo, muốn nói gì thì nói.

Có lẽ bởi vì lúc yếu đuối, chán nản nhất đều đã bị người đàn ông này nhìn thấy, hai người lại từng ôm nhau, nên Phương Nhã Nhu cảm thấy không cần giả bộ trước mặt Lâm Phi.

Cô cũng không biết đây có phải là dấu hiệu mình đang dần thích người đàn ông này hay không, trên thực tế, cô cũng đang tránh suy nghĩ những thứ này.

Gần nửa tiếng đồng hồ sau, cuối cùng Trang Diệc Phàm cũng chào hỏi xong người quen, bưng một đĩa mỳ Ý tới.

- Phương Nhu, anh thấy bên kia có đầu bếp Ý nên đã bảo họ làm món mỳ em thích. Anh biết em không thích ăn đồ tự chọn nên ăn ít mỳ này đi, đợi lát nữa vũ hội anh còn muốn mời em khiêu vũ nữa.

Trang Diệc Phàm cười dịu dàng nói.

Phương Nhã Nhu thấy món mỳ ý tươi ngon, không khỏi cảm thán sự dịu dàng, chu đáo của Trang Diệc Phàm, bận bịu xã giao mà còn không quên đem đến cho cô món ăn cô thích.

Nhưng không đợi Phương Nhã Nhu cầm lấy, Lâm Phi bên cạnh đã cầm đĩa trên tay Trang Diệc Phàm.

- Lâm tiên sinh, anh có ý gì vậy, đây là món tôi mang cho Nhã Nhua, anh muốn ăn thì tự mình đi lấy.

Trang Diệc Phàm thầm quan sát bên này, thấy lúc Phương Nhã Nhu và Lâm Phi nói chuyện cười đùa vui vẻ, trong lòng cố nén ngọn lửa xuống. Trong lòng gã có chút lo lắng, sợ rằng Phương Nhã Nhu thật sự có ý với Lâm Phi..

Lâm Phi làm ra bộ dạng chẳng có cách nào khác, lắc đầu thở dài:

- Bác sỹ Trang này, tôi thấy anh còn trẻ, không hiểu chuyện lắm nên muốn cho anh lời khuyên...trước tiên, độ rộng của mỳ ý là 1,9 li, mỳ này rõ ràng có độ rộng hẹp hơn, anh nên nói với Nhã Nhu rằng, mỳ "mảnh" Ý này rất ngon.

- Mấu chốt là, mỳ Ý tránh ăn lạnh, ảnh hưởng khẩu vị, nếu anh đã nói Nhã Nhu thích ăn mỳ Ý, vậy thì không nên bưng đĩa mỳ đã nguội qua, anh nói xem?

Trang Diệc Phàm vẻ mặt ngốc trệ, trong lòng thầm mắng, chết tiệt, ai lại đi nghiên cứu độ rộng hẹp của mỳ là bao nhiêu! Thì ra là còn có sự khác biệt này nữa!

Continue Reading

You'll Also Like

79.4M 3.6M 125
As Claire aims to leave her oppressive stepfamily behind, she befriends Zion. Will he be her ticket to freedom or a distraction in achieving her drea...
Wattpad App - Unlock exclusive features