We've updated our Content Guidelines.
Review the latest guidelines to keep sharing stories safely.

Gửi Khả Minh.

21 1 0
                                        

I.

Tôi kéo nhẹ tấm màng.

Những tia nắng dừng như chỉ chực chờ phút giây này, đổ ào vào phòng học, tràn xuống sàn nhà, như một loại mật ong hảo hạng.

Mưa tạnh. Mây tan. Trời xanh trở lại.

Tôi nhắm mắt lại để tận hưởng hương đất ẩm, hương cỏ non còn sót lại sau trận mưa đầu mùa, đánh dấu mùa hè oi bức cùng cơn mưa rào đã đến.

Khả Minh nằm dài trên bàn, lười biếng tận hưởng tia nắng cuối ngày, tựa chú mèo lười tôi thường thấy trên con đường đi học.

- Khả Minh! Em có chịu ngồi dậy học hành nghiêm túc không?

Cô Minh Tú dạy Toán ngán ngẫm nhìn cậu ấy, rồi quay lên bảng tiếp tục giảng bài.

Cuối cấp rồi, chúng tôi vẫn còn một lần đổi nguyện vọng thi vào trung học phổ thông. Tôi và mẹ tôi vì việc này mà cãi cọ mỗi ngày. Mẹ muốn tôi thi vào trường mẹ đã từng học, tôi thích thi vào trường chị họ tôi đang học.

Tôi nhìn ra ngoài một lúc lâu, khi quay lại thì đã thấy bài kiểm tra Toán lần trước nằm trên bàn.

Một con 6,0 tròn trĩnh.

Có lẽ mẹ tôi đã đúng, tôi có thể không thể đậu được nguyện vọng 2 chứ đừng nói đến nguyện vọng 1. Tôi không biết bản thân dạo này như nào, tôi cứ luôn lơ là, không thể tập trung được. Việc học xao nhãn, điểm số cứ xuống dần. Tôi không biết liệu mình có đang đi đúng đường không. Nếu tôi không đậu nguyện vọng 1 thì sao, mẹ tôi đã hỏi điều đó. Tôi không tìm được đáp án cho câu hỏi này, nói chính xác hơn, tôi không có thứ gì để đinh ninh rằng mình sẽ đạt được thứ tôi mong muốn. Đứng trước những ngã rẽ cuộc đời, con người thường không tin vào chính năng lực của bản thân.

Tôi như chiếc xuồng nhỏ lênh đênh ngoài biển cả. Mất phương hướng. Vô định. Và không đích đến. Tôi không biết giả sử như có một cơn sóng lớn ập đến, liệu rằng tôi sẽ bị nhấn chìm ở đại dương sâu thẳm hay sẽ bị đánh tan nát. Sẽ có ai thấy chiếc thuyền ấy mà cứu vớt không, hay họ sẽ mặc kệ nó. Vì nó nhỏ bé và vô dụng. Nó không thể chở con người chứa đầy hoài bão kia đến với những vùng đất hứa mà họ đang hướng tới, vậy thì dùng nó có ích gì đâu.

Nắng tắt. Chiều buông.

Mọi người hối hả chạy về để kịp giờ học thêm. Đâu đó trong sân trường vẫn có vài nhóm nhỏ đứng tám chuyện, hỏi bài nhau ríu rít.

Tiếng ồn ào vơi dần vơi dần, chỉ còn tại tiếng chổi quét lẹt xẹt của những cô lao công.

Khả Minh đứng ở hành lang dãy C, đưa đôi mắt nhìn lên những đám mây hồng đầu tiên của buổi chiều mùa hạ, dường như đang níu kéo vệt nắng cuối cùng của ngày xuân.

Cậu ấy đã luôn như vậy, từ khi nào tôi không thể nhớ rõ, chỉ là khi tan học, tôi luôn thấy cậu đứng nhìn đó, chờ đợi điều gì.

Ánh mắt Khả Minh dừng lại trên khuôn mặt tôi, sự bối rối bắt đầu len lõi khắp mọi tế bào trong cơ thể tôi. Tôi có nên bỏ chạy không? Thôi không được, như vậy trẻ con lắm. Tôi sẽ giả vờ như đang định vào lớp kiếm đồ rồi gặp cậu ấy. Đúng đúng, rất trưởng thành và chín chắn!

Gửi Khả Minh. Stories to obsess over. Discover now