Falling

111 19 0
                                        

Lukas bừng tỉnh khỏi giấc mơ lặp đi lặp lại qua hàng chục năm. Trán ông ta bắt đầu túa mồ hôi lạnh, còn người ông thì run bần bật cả lên. Lukas ám ảnh, ám ảnh do những điều ông gây nên trong quá khứ. Mùi thuốc súng còn in đậm trong buồng phối, những tiếng bom nổ đùng đoàng vẫn còn rè rè bên tai, không thể lấn át tiếng gào khóc của người dân vô tội. Rừng cháy thành tro tàn, mặt đất là biển lửa.

Chiến tranh là chết chóc, nhưng Lukas không chết, ông vẫn sống với nửa thân dưới bị liệt. Tội lỗi trong thời chiến vẫn hàng ngày bào mòn lấy tinh thần ông ta. Lukas bật khóc, ông bật khóc như một đứa trẻ. Nước mắt chảy giàn dụa, chúng thấm vào vạt áo ông tạo thành những vệt loang lổ lạ kig, chúng thấm vào trái tim ông, không cách có thể nào xóa nhòa.

Lukas vất vả ngồi lên chiếc xe lăn quen thuộc gắn bó với ông từ sau thế chiến. Lukas là một ông lão già cô độc, không có lấy một đứa theo sau mình con phụng dưỡng, không có người vợ hiền tần tảo bên cạnh ông. Ông ấy sống một mình trong căn hộ tồi tàn được nhà nước cung cấp, tiền trợ cập được gửi đến nhà ông đều đặn vào mỗi tháng. Lukas hướng nội, ông ta không có bạn bè, gia đình ông thì đã chết trong chiến tranh. Ông ta sống lủi thủi một mình, không ai nương tựa. Từ đó, Lukas càng hận chiến tranh hơn, càng hận bản thân ông ta hơn.

Ngồi ngay ngắn trên chiếc xe lăn, Lukas hít thở thật sâu và bắt tay vào viết một lá thư nhỏ gửi tới người ông tin tưởng nhất. Dưới ánh đèn nhòe nhoẹt từ ngọn đèn yếu ớt, đôi tay chai sạn tỉ mỉ viết từng con chữ xuống tờ giấy đã ngả vàng, còn vầng trán già nua với những vết đồi mồi bắt đầu túa mồi hôi lạnh.

Sắp kết thúc rồi.

...

Satan đừng trên tầng thượng trong tòa lâu đài đen đúa. Hắn đứng ở trên cao, nhìn xuống đám con người đang chịu hình phạt do nghiệp chướng mà chúng gây ra. Đôi con ngươi màu hổ phách nheo lại, khuôn miệng vẽ lên nụ cười bí ẩn đến khó tả.

- Lũ sâu bọ!

Satan cười khẩy khi nhìn thấy đám người gào thét vì dung nham nóng bỏng đổ lên da thịt chúng. Hắn ta thỏa mãn hưởng thụ sức nóng hầm hập tỏa ra từ lửa đen, hưởng thụ mùi hương của sự chết chóc. Địa ngục thật tuyệt vời, vì ở đây hắn là Chúa, không một ai dám cãi lại khi ở trong lãnh địa của hắn. Hắn ta kiêu ngạo như thế nên không ai dám trái lại lời hắn, tất cả đều quỳ gối cung kính hắn như vị hoàng đế uy quyền.

- Thưa Chúa tể, có một bức thư được gửi đến cho ngài từ thế giới loài người.

Tên quỷ sai cầm lá thư trên tay, nó cúi mình kính cẩn đưa bức thư hoen ố. Hắn ta cau mày nhìn, trước đây chưa ai dám gửi thư cho hắn cả. Satan cầm lá thư lên, lật đi lật lại để đảm bảo rằng người viết lá thư này không trêu đùa hắn. Nếu là trước đây, Satan sẽ sẵn sàng đốt cháy lá thư này ngay lập tức. Nhưng bây giờ thì khác, hắn sẽ mở lá thư này ra, xem ai lại dám cả gan viết thư gửi tới Chúa tể Đia Ngục.

" Paris, ngày XX tháng XX năm 200X.

Gửi ngài Satan,

FallingWhere stories live. Discover now