"Nhắc lại lần nữa nè Jeno," Jaemin nhớ lại lần chết vẫn không chừa trêu chọc cậu vừa nãy, "cái muỗng nhỏ dùng cho tráng miệng, còn cái muỗng lớn là dùng cho món chính và soup. Đừng có nhầm lẩn hai chúng nó." Sau đó y như dự đoán, Jeno quất Jaemin thêm năm lần bằng cái muỗng vì dám nói câu đó.

Jaemin thận trọng tiến lại bàn ăn. Một, hai, ba cái muỗng đều đã được dạt ra khá xa nên hiện tại thì hắn vẫn an toàn. Jeno vỗ vỗ cái ghế kế bên cậu và Jaemin cảnh giác đặt mông xuống chỗ trống bên cạnh, cả người hơi nghiêng ra ngoài tránh lại lãnh thêm vài thương tích do muỗng gây ra. Jeno với tới mấy cái đĩa.

"Cậu có lại định dùng  muỗng quất tôi nữa không thế? Nếu mà là vậy á, thì tôi sẽ dùng muỗng quất lại cậu đó," Jaemin cảnh cáo, Jeno thì đảo tròng mắt. Thay vào đó, cậu cầm lấy cái sandwich khi nãy mình không muốn ăn, đem nó ép đến trước miệng Jaemin. Hắn chớp mắt, thì ra Jeno đang cố đút hắn. Jeno lại đẩy nhẹ và Jaemin ngoan ngoãn há miệng dù mới vừa nãy thôi hắn đã ăn với Mark và Donghuyck rồi. Hắn nhai nhai, Jeno lại với tay lấy thêm cái nữa. "Đủ rồi, tôi no rồi."

Jeno giận dỗi trề môi nhìn hắn.

"Không."

Jeno bĩu môi càng thêm sâu, nhưng chớp mắt lại hết bực dọc, cậu đưa tay lấy thêm một cái sandwich cá ngừ nhai rồi nuốt. Thời gian ăn xong hẳn là nhanh kỷ lục luôn. Trong lúc liếm liếm ngón tay, ánh mắt cậu không hề rời khỏi mặt Jaemin, giữa chừng Jaemin chợt nhớ ra có một câu hỏi mà hắn đã luôn muốn hỏi cậu từ rất lâu, rất lâu rồi.

"Trên mặt đất này không có gì là dành cho cậu hết Jeno. Cậu lên đây làm gì?" Jeno chớp mắt. Cậu chỉ ngón tay về mình, rồi chỉ về Jaemin.

"Phải, phải, tôi biết. Cậu là cậu, còn tôi là tôi. Nhưng tại sao?" Jaemin hỏi, xoay người và nghiêng về phía Jeno, Jeno cũng làm y như vậy. Đầu gối mảnh khảnh và tái nhợt của Jeno chạm vào đầu gối Jaemin. Cho dù bị Jaemin phát hiện là mình đang nhìn, Jeno vẫn không quay mặt đi. "Lẽ ra cậu nên tiếp tục ở dưới đó. Không phải cậu cũng có gia đình sao? Cũng phải có bạn chứ? Cậu đâu cần phải lên đây."

Jeno nghiêng đầu, đôi mắt hướng đến khung cửa sổ lớn, nơi nhìn ra cảnh biển. Mặt trời đã quá đỉnh đầu, và nếu Jaemin cố gắng mở  hai mắt và căng hai tai, hắn có thể thấy những đợt sóng chìm nổi. Hắn có thể nghe tiếng sóng đập vào bờ. Cứ như thể bỗng dưng hắn trở lại bãi biển vào ngày này nửa tháng trước, ngày mà mọi người nghĩ họ mất Mark thật rồi và người duy nhất có thể mang anh trở lại là một cậu trai đến từ đáy đại dương. Hắn hiểu.

"Đêm đó trên bãi biển," Jaemin thì thào, Jeno cứng người. Tay cậu giữ chặt gấu chiếc áo ngủ mà Jaemin cho mượn từ đêm trước. Cảm giác mặc áo lụa hẳn là tuyệt nhỉ, Jaemin thầm nghĩ. Hắn tự hỏi không biết từ nơi Jeno đến có thứ gì tương tự vậy không. "Là bởi vì đêm đó, có phải không?"

Jeno gật đầu. Chậm, nhưng chắc. Ánh mắt cậu không hề rời Jaemin. Jeno vươn tay về trước, gần như là hấp tấp, ngón tay vờn trên đầu gối Jaemin, bàn tay phủ lên đùi hắn. Tay còn lại tìm đến tay Jaemin, ngón cái xoa xoa khớp ngón tay thanh mảnh, luồng vào giữa kẽ tay Jaemin. Tay Jeno từng có màng, nhưng đây là chuyện ngày xửa ngày xưa nào rồi, hiện tại đã không còn một chút vết tích gì thể hiện Jeno không phải những gì mà mắt thường đang nhìn thấy. Hắn đã dần hiểu rằng Jeno này không hề giống với người hắn đã thấy đêm đó.

Hơi thở của cậu phả nhẹ lên mặt Jaemin.

"Jeno," Jaemin mở miệng, rồi vội ngưng bặt. Không phải vì đột nhiên hắn nhận ra gì đó, mà là vì hắn không biết tiếp theo phải nói gì. Có thể là: Chúng ta không nên. Lại có thể là: Người cậu yêu là Mark. Cũng có thể là: Thật xin lỗi. Tôi không phải là anh ấy. Lại cũng có thể là: Tôi không muốn trở thành vật thay thế. Tôi không thể.

Cánh môi Jeno dang dở khẩu hình tên Jaemin, và Jaemin thực sự không đành lòng đẩy Jeno ra, hai tay hắn cứng đờ bất động. Jeno vô cùng cứng đầu, có thể nói là cực kì cứng đầu, cậu càng rướn người về phía trước, ngẩng mặt lên, nhắm mắt lại và—

Cả người Jeno ngã sấp xuống đất, do trọng tâm lệch hướng nghiêm trọng khi cậu đang cố vươn người đến chỗ Jaemin, còn Jaemin thì bần thần ngồi đó, trơ mắt nhìn mớ hỗn độn là Jeno đang vất vưởng nằm trên mặt đất. Liền sau đó chút neuron não còn sót lại chớp nháy, hắn ngay lập tức nhào xuống mặt sàn, giúp Jeno đứng thẳng dậy, phủi phủi lớp bụi tàng hình trên cái áo ngủ của Jeno.

"Cậu không sao chứ?"

Jeno rên rỉ, bẻ bẻ khớp ngón tay và xoay xoay cổ mình, sau đó gật đầu.

"Chúng ta vào bồn tắm xem thử cậu có sao không, ha?" Jaemin hỏi, tự hắn cũng cảm thấy câu này như mời gọi kiểu gì ấy. Vì Jeno đăm đăm nhìn nên hắn phải làm rõ, "Để tôi có thể nhìn kỹ xem cậu có bầm chỗ nào do té không thôi." Jaemin ngưng chút, mắt hắn đảo qua bức tường phía sau. "Sẽ có nước. Sau khi kiểm tra xong sẽ cho cậu chơi."

Jeno lại một lần nữa phấn khích mở to mắt, lập tức chạy về hướng phòng của Jaemin, trên đường còn suýt hất văng hắn. Jaemin còn không hiểu làm sao Jeno lại biết mà chạy tới bồn trữ nước lớn nhất trong nhà hắn, nhưng hắn quy hết cho khả năng bẩm sinh của Jeno. Jaemin không hề vội, hắn dọn dẹp chén dĩa, sẵn tiện ghi nhớ số bánh sandwich cá ngừ Jeno đã nuốt trọng, sau đó mới đi về phòng của mình.

[JaemJen] Ebb & FlowWo Geschichten leben. Entdecke jetzt