Chương 261 - 270 [Quyển 2: Chân Tu Huyết Ảnh]

36 0 0
                                        

CHƯƠNG 261: TUỔI GIÀ

Lão nhân thở hổn hển, vung tay lên nói:

- Được, cũng đã cảm ngộ ý cảnh rồi! Ngươi trở về đi, nhớ rõ phải nhanh chóng đạt đến Hoá Thần kỳ, rồi điêu khắc tượng gỗ cho ta!

Nói xong, hắn liền xoay người chuẩn bị rời khỏi.

Vương Lâm trầm ngâm một chút, mắt thấy lão nhân đang định đi xa, mở miệng nói:

- Tiền bối, Tổ linh bài kia là vật gì?

Lão nhân quay đầu lại liếc nhìn Vương Lâm một cái, đắc ý cười nói:

- Cái đồ bỏ đi kia không tính cái gì, nơi này ta còn nhiều lắm!

Nói xong, từ trong túi trữ vật hắn xuất ra một đống lớn đầy đủ các loại lệnh bài, tiếp tục nói:

- Đây là Thiên Độn môn, đây là Linh Vụ tông, đây là Tứ cấp tu chân quốc Ma tộc, đây là Ngũ cấp tu chân quốc…

Vương Lâm ngơ ngác nhìn lão nhân giới thiệu lần lượt từng cái lệnh bài, trên mặt ngày càng hiện lên vẻ đắc ý. Cảnh tượng này như thể những vật trong tay lão chỉ là những món đồ chơi mà thôi!

Cuối cùng tay phải của lão vừa lật, xuất ra một cái lệnh bài trống rỗng, nói:

- Ngoại trừ những cái đó, ngươi muốn lệnh bài của môn phái nào ta đều có thể chế tạo cho ngươi! Ha ha! Mấy năm nay, lão tử không biết đã bán được bao nhiêu thứ này. Ngươi có thể đi hỏi, danh tiếng của ta cũng không phải nhỏ. Ngươi có muốn mua một cái không? Lệnh bài của chưởng môn Bạch Vân tông thì thế nào?

Vương Lâm trầm mặc liếc nhìn lão nhân một cái,xoay người rời đi.

Lão nhân ở lại phía sau hò hét cả buổi rồi sau đó nói mấy câu, đem số lệnh bài này thu hồi lại hết, nói:

- Mấy thứ này là hàng dự trữ của lão tử, hừ, ngươi không biết hàng thì ta sẽ không bán cho ngươi!

Vương Lâm một đường đi thẳng, sau khi về tới cửa hàng, hắn khoanh chân ngồi ở bên cạnh lò lửa, bốn phía là một mảnh yên tĩnh. Trong hoàn cảnh yên tĩnh này, trong đầu hắn hiện ra ý cảnh khác nhau của ba vị Hoá Thần kỳ tu sĩ. Dần dần, cả người hắn chìm đắm bên trong, lẳng lặng cảm ngộ.

Tuyệt tình ý cảnh của trung niên văn sĩ, an nhàn ý cảnh của lão bà, tuế nguyệt ý cảnh của lão giả mặc thanh sam lần lượt quanh quẩn trong đầu Vương Lâm. Dần dần, Vương Lâm mơ hồ hiểu ra một chút. Những ý cảnh này bắt nguồn từ những nhân sinh quan khác nhau trong khi lĩnh ngộ thiên đạo mà đạt được.

Như vậy, ý cảnh của mình rốt cuộc là cái gì đây… Vương Lâm nhắm hai mắt lại, giờ khắc này cả người bỗng nhiên thay đổi. Một hồi lâu sau, Vương Lâm mở hai mắt ra, cầm lấy một đoạn gỗ, tay phải huy động khắc đao.

Vụn gỗ bay tán loạn, khắc đao trong tay hắn như nước chảy mây trôi, không có chút nào dừng lại. Dần dần, trên khối gỗ điêu khắc dần hiện ra hình một người với một tay bấm quyết.

Hai mắt Vương Lâm lộ ra vẻ chuyên chú. Tại thời khắc này, mọi thứ xung quanh đều không thể ảnh hưởng đến nội tâm của Vương Lâm. Những thứ trong đầu hắn, trong mắt hắn đều là tuyệt tình ý cảnh của trung niên văn sĩ kia.

[Tiên Hiệp] Tiên Nghịch - Quyển 2:  Chân Tu Huyết ẢnhWhere stories live. Discover now