Chương 8

138 2 0
                                    

Những lời này có vẻ như rất có hiệu quả vì Dụ Vi Hề đã ngừng lắc lư. Đúng lúc Mộ Tử Khâm âm thầm thở phào thì Dụ Vi Hề lại cúi người xuống đối mặt với anh. Hơi thở của cô được pha trộn bởi mùi rượu và vị ngọt ngào. Đôi mắt cô mông lung mơ hồ. Cái miệng nhỏ nhắn của cô khẽ mở ra nhưng lại nói một câu rất kinh dị, "Tôi sẽ cưỡng bức cậu trước!".

Mộ Tử Khâm nhìn cô, bỗng nhiên chớp mắt rất chậm rất chậm, "Cậu có biết thế nào là cưỡng bức không?".

"Nói vớ vẩn". Dụ Vi Hề vung tay lên, dáng dấp rất giống một nữ tướng cướp xuống núi để đoạt lấy áp trại tướng công, "Chưa ăn thịt lợn chẳng lẽ không biết con lợn như thế nào? Trên TV chiếu suốt còn gì... Chính thế, bây giờ tôi cũng xem TV đấy, a ha ha ha...".

Nói xong, đầu óc Dụ Vi Hề lại bắt lệch sóng, chuyển sang kênh khác, bắt đầu tự nói nói với mình, "Đúng rồi, mấy bộ phim gần đây không tệ, tôi giới thiệu cho cậu mấy bộ phim Mỹ nhá... Vượt ngục, toàn anh đẹp trai, ha ha... Đúng rồi, còn có thành phố dục vọng nữa, đó là một phim kinh điển, có mấy cảnh không dành cho trẻ em, nhất định cậu sẽ thích... Đúng rồi, gần đây còn đang có cơn sốt phim hài Thái nữa...".

"Dụ Vi Hề". Mộ Tử Khâm ngắt cơn lẩm bẩm của cô.

"Cái gì?". Dụ Vi Hề hai mắt mờ mờ, "Ai gọi đấy?".

"Vừa rồi chẳng phải cậu nói muốn cưỡng bức tôi sao?". Mắt Mộ Tử Khâm sáng lên, "Thế nào, dám nói mà không dám làm à?".

"Ai bảo thế!". Dụ Vi Hề bị mất khả năng đánh giá trúng phải phép khích tướng, cao giọng nói: "Ngay bây giờ tôi sẽ cưỡng bức cậu!".

Nói xong, Dụ Vi Hề bắt đầu cố gắng nhớ lại nhưng ký ức còn lại trong đầu chỉ có cảnh nam cưỡng bức nữ. Quên đi, cứ làm theo thế vậy. Vì thế, Dụ Vi Hề cúi người xuống, dùng miệng ngậm lấy vật nổi lên trước ngực anh, sau đó dùng đầu lưỡi không ngừng khiêu khích cuốn vòng tròn. Dần dần, cô cảm nhận thấy hạt tròn trong miệng bắt đầu cứng lên, mà hô hấp của Mộ Tử Khâm cũng dần trở nên dồn dập.

Lúc này, Dụ Vi Hề bỗng nhiên ngẩng đầu lên, khẽ nhíu mày: "Mộ Tử Khâm, ngực cậu nhỏ quá, còn không to bằng của tôi".

"Nói vớ vẩn". Giọng nói Mộ Tử Khâm vì tràn ngập tình dục mà khàn khàn: "Nếu ngực cậu mà không to bằng của tôi thì mổ bụng tự sát luôn được rồi đấy".

"Nói cũng đúng... Ha ha a". Dụ Vi Hề nấc một cái, "Được rồi, tôi tiếp tục đây".

Môi cô tiếp tục lướt xuống phía dưới, đi tới vùng bụng không chút sẹo lồi lõm, hôn đi hôn lại. Càng đi xuống, cơ thể anh lại càng căng cứng. Mà vật nóng rực của anh cũng đã vươn cao thẳng lên. Dụ Vi Hề bất mãn nhíu mày, bỗng nhiên ra sức chặn cái thẳng cứng của anh, miệng lầm bầm nói: "Hạ xuống, hạ xuống, còn chưa đến lượt mày diễn đâu, sao lại choán màn hình thế?".

Trán Mộ Tử Khâm toàn vạch đen hoà cùng với mồ hôi hột vì phải nhẫn nhịn. Anh muốn bóp chết cô nàng này hoặc là ân ái đến chết. Sau một hồi đấu tranh, anh chọn phương án sau. Mộ Tử Khâm ôm lấy thắt lưng cô, xoay người một cái, hai người đổi vị trí, anh nằm trên người Dụ Vi Hề.

Bạn Học, Chào Em! [Full] Tát Không KhôngNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ