Nắng

28 5 3
                                        

Nắng ! Không có dù ! Tiết kiệm tiền nên không thể đi xe buýt !

Hôm nay quả là một ngày khó khăn với Jimin. Cậu ghét nắng, ghét cái nóng oi, ghét cái rát cháy trên da thịt, tuy điều đó không làm da cậu bị đen nhưng nó vẫn không có gì tốt lành cả.

'Cả lớp đã nộp bài vẽ rồi, chỉ còn mình cậu thôi đó Jimin ! Nội trong hôm nay, trước 5 giờ cậu hãy nộp nhanh giúp tôi !'

Cô bạn lớp trưởng quát lớn qua điện thoại bằng giọng nói chói tai cách đây 2 tiếng trước. Các sinh viên trong lớp đều đã nộp chỉ còn cậu  mà thôi.

Jimin rủa thầm, đồ con gái chanh chua. Chẳng phải tôi đã mua bữa sáng đãi cậu rồi sao ? Tôi còn hạ mình để làm aeygo nữa đấy ! Không thể nhân từ cho người con trai dễ thương này à ? Nếu là cậu thì ông thầy hói đó sẽ gia hạn cho tôi đến mai thôi !

Đúng là không thể tin tưởng bọn con gái !

-----

"Tôi còn tưởng cậu không thèm đến nữa đấy !" Cô bạn lớp trưởng liếc một cái thật sắc bén, mạnh bạo giựt cuộn giấy trên tay cậu rồi đỏng đảnh bỏ đi.

Jimin cảm thấy mệt hơn bao giờ hết, vừa mệt lại còn bực mình. Cơ thể nóng nực, rã rời. Đầu óc ong ong, rất nhức và khó chịu còn khát nước nữa. Jimin nheo mắt vì cái nắng chói, cố gắng tự an ủi bản thân

'Để trở thành kiến trúc sư giỏi thì mấy cái này có là gì đâu ? Chắc chắn bài vẽ của mình sẽ được điểm cao thôi ! Bây giờ phải cố gắng về, uống cốc nước, ngủ một giấc là khỏe thôi ! Không sao cả !!'

Nhưng mọi chuyện có vẻ không hề dễ dàng một chút nào, các bước chân của cậu bắt đầu loạng choạng, đôi mắt nhoè đi, trán và lưng thấm đẫm mồ hôi, hai gò má phúng phính ửng đỏ nổi bật trên nước da trắng.

"Phịch ! "

"T..tôi xin lỗi..." Jimin thở dốc mệt mỏi, mình va vào người ta mất rồi. Cúi  xuống lụm đống sách vương vãi trên mặt đất, đầu óc muốn nổ tung. Tay quờ quạng chẳng cầm được món gì ra hồn.

"Không sao, cậu ổn chứ ? Bị say nắng à ?" Người đằng trước cúi xuống nhặt giúp cậu.

Jimin không nhìn rõ mặt người con trai trước mặt, chỉ cảm thấy người ấy có một mùi sáp thật thơm. Đôi mắt mơ màng, cậu thành công ngất xỉu một cách đúng nghĩa. Cậu trai kia hốt hoảng, vội lao đến đỡ người lạ (có vẻ đáng yêu) kia trước khi người ta hôn nhau với đất mẹ.

"Này ! Có sao không ?" Taehyung hơi bối rối, lay lay người trong lòng mình, mặt mũi đỏ au thế này thì chắc là say nắng mất rồi.

Jimin trong lòng cậu trai không quen thở phì phò, chân mày chau lại trông rất khó chịu. Taehyung lấy túi xách cậu, đeo trên vai, cặp táp của mình thì đeo trước ngực, cõng con người có gò má đỏ au lên.

"Hình như hơi...vướng rồi"

Cảm thấy có chút không tiện nếu quyết định sẽ cõng. Taehyung cẩn thận một tay lấy cặp mình  rồi quăng xuống đất, còn Jimin thì cũng quăn...à nhầm. Cậu dùng cánh tay đỡ Jimin xuống, lấy cặp đeo lên vai lại. Đỡ cậu cẩn thận, thành công bế người. Cái bạn này cũng không nặng như mình nghĩ, nhẹ như mèo vậy, thật sự rất là nhẹ ! Thoạt nhìn gương mặt có vẻ mũm mỉm, nhưng cơ thể thì lại rất thon thả.

Nắng [Vmin] OneshotStories to obsess over. Discover now