Siro_Jams_Shop

84 9 21
                                        

" Cậu thông minh như vậy tại sao lại không biết tôi thích cậu chứ? "

____________________________________

Lưu Vũ có một thói quen kì lạ, đó là thức khuya và xem phim kinh dị. Còn gì bằng khi mà mọi người đều đã ngủ hết chỉ còn mỗi một mình cùng với tiếng la thất thanh phát ra từ bộ phim đang chiếu trên TV, cảm giác đó thật là yomos và cậu thích điều đó, chính từ những điều kì lạ như thế mà Lưu Vũ mới không thể bỏ nổi cái sở thích này. Có rất nhiều người hỏi cậu rằng tại sao lại có cái sở thích quái đản đến thế thì cậu chỉ cười và nhìn xa xăm không nói gì, trong đầu thầm nghĩ đến người ấy. Một người con trai tên Khắc Minh mà Lưu Vũ đã yêu điên cuồng đến nỗi mà cái sở thích xem phim kinh dị vào đêm khuya cũng chính là bắt nguồn từ anh, nó đã in sâu vào trí óc cậu rồi cứ thế mà làm theo không tự chủ.

Nhớ lại ngày đó, cái ngày mà anh bước vào trái tim cậu, đó quả là một ngày mà bầu trời trông xanh hơn bình thường, đến từng chiếc lá, bông hoa cậu cũng thấy sao mà dễ thương đến thế, mọi thứ như được khoác một màu sắc tươi mới, xinh xắn hơn trong mắt cậu. Đó là lần đầu tiên, cảm giác thích một người thật khó tả. Ban đầu chỉ là hai người ngồi cùng bàn, cậu thì nói nhiều còn anh thì trầm tính, ít nói, dần dần cậu và anh cũng thân nhau, thường xuyên rủ nhau vào những trò nghịch phá, đi chơi cùng nhau nhiều hơn và dường như trong mắt mọi người anh với cậu chính là một cặp bài trùng, là tri kỉ của nhau. Cũng vì lẽ đó mà tình cảm của cậu đối với anh ngày càng trở nên lớn hơn từ lúc nào không hay, chỉ biết là khi anh cười - nụ cười như ánh ban mai luôn làm cậu say nắng.

Cho đến một ngày cậu tình cờ biết được bí mật của anh, biết được anh crush cô bạn Linh của lớp bên cạnh và đang chuẩn bị tỏ tình thì trong lòng cậu chợt dấy lên nhiều cảm xúc khó tả, buồn có, ghen có, hụt hẫng và đặc biệt là cảm giác ghen tị đối với Linh. À, vốn dĩ trái tim anh chưa bao giờ dành cho cậu, ánh mắt ấy chưa bao giờ hướng về cậu, đối với anh cả hai chỉ dừng lại ở mức bạn bè không hơn không kém, không hề có chút tình cảm nào, tất cả chỉ là tình yêu đơn phương từ một phía của cậu. Tình cảm từ một phía khác gì lấy dao tự đâm mình? Đúng vậy, thực sự là rất đau, đau trong cả yêu thương.

Mọi thứ đều là do cậu tự mình huyễn hoặc, tự mình ảo tưởng về vị trí của mình trong lòng anh. Có lẽ cậu chỉ là người đi bên lề của cuộc đời anh, như một người bạn, một người tri kỉ, lắng nghe những vui buồn trong cuộc sống của anh, mãi mãi chỉ như thế. Anh sẽ chẳng bao giờ biết được tình cảm nơi cậu. Nhưng nói ra rồi liệu có còn giữ được tình bạn này không? Cậu sợ, sợ rằng đến một vị trí để cậu đối diện với anh cũng sẽ biến mất nếu như cậu nói rõ lòng mình.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, hôm nay đã là ngày anh sẽ đi tỏ tình với crush theo như cậu nghe được. Vội vàng theo chân anh, cậu muốn được thấy nụ cười hạnh phúc của anh khi ấy, mặc dù cậu biết rằng điều đó sẽ rất đau lòng.. Kia rồi, anh đang ngồi ở hàng ghế đá với quần áo chỉnh tề, đầu tóc chải gọn gàng, vuốt keo các thứ, tay phải cầm hộp quà được bao lại đẹp đẽ, phía trên còn đính nơ nữa. Anh hồi hộp ngồi đợi, không ngừng chỉnh sửa lại quần áo. Lưu Vũ bật cười với dáng vẻ của anh bây giờ, cậu muốn chạy lại phía anh mà nói rằng anh rất đẹp trai rồi, không cần phải chỉnh sửa gì nữa.. Một lúc sau, Linh đã xuất hiện và bước lại gần anh với mái tóc ngắn xoăn nhẹ vô cùng xinh đẹp. Cô vui vẻ hỏi anh tại sao lại kêu mình ra đây, anh liền đứng phắt dậy, tay đưa hộp quà đã chuẩn bị trước về phía Linh, lắp bắp nói:

Trả TestStories to obsess over. Discover now