Em

44 4 0
                                        


She is a head taller than me. Her frame is a dream for myriad of women: a height of five feet and six inches, her physique soft, elegant, ample sine qua non and flawless. She is verily beautous. Her limbs are lean and long, a slender waist that fit just right into my embraces. Her skin is of the color of porcelain, delicate and possesses a sense of fragility.

Her face isn't petite as the usual "V-line" standard that people set up for women. It's filled with grace in a distinctive way. Her frame is of Asian-lined soft and curved; her eyes are as silk, the brown inherited from her mother. Her nose tall and straight like a hill ran its way down a flatland. Her lips are plumped, as a sweet treat and alluringly reddened pink.

Morning come, she dreamily sits on her bed, the curtains opened. She hazily lets her sight flow through the glass out there, sunshine runs down her hair. The fainting sky dissolves in the nebulous pupils.

I run my hand in to her hair. The silky soft strands fell down between my fingers. It's light brown, daubing on her forehead. I use to comb it to the side, let it fall down her shoulders.

She is caring and benevolent in the airiest way. People said that she lives in a world with only herself; I told them that it is for I am contained within, too. She is careful as she is distant. She is attentive yet she is nonchalant.

---

Em cao hơn tôi một cái đầu. Dáng người của em là thứ mà mọi cô gái đều mơ ước: chiều cao em vừa đẹp một mét sáu mươi tám, vóc dáng em mềm mại đủ những gì cần có và không dư ra thứ thừa thãi xấu xí nào. Em thực sự rất đẹp. Đôi chân em thon dài, eo em nhỏ vừa vòng tay tôi ôm lấy. Làn da em trắng ngần và êm nhẹ như muốn tan ra.

Khuôn mặt em không thon nhỏ như cái tiêu chuẩn "V-line" mà người ta đặt ra cho các cô gái. Nó đẹp theo một cách rất khác. Đường nét của em mềm mại đậm chất Á châu. Đôi mắt em mịn như nhung, thừa hưởng trọn vẹn màu nâu đen của mẹ. Sống mũi em cao thẳng tựa sườn đồi đổ dọc. Đôi môi em căng mọng tựa một thứ quả ngọt và đỏ hồng quyến rũ.

Buổi sáng, em ngơ ngẩn ngồi trên giường kéo mở rèm cửa sổ. Em hờ hững thả trôi ánh mắt vào sau tấm cửa kính ngoài kia với nắng mai chảy dài trên từng lọn tóc. Bầu trời nhạt nhòa tan ra trong đôi đồng tử lơ đãng.

Tôi luồn tay vào mái tóc em. Tóc em mềm mượt rơi giữa kẽ tay tôi. Mái tóc em có màu nâu nhạt, lòa xòa trên vầng trán. Tôi vuốt gọn nó sang một bên. Những sợi tóc dài rơi trên vai em.

Em dịu dàng và quan tâm theo cách vô ý nhất. Mọi người nói rằng em sống trong thế giới chỉ có mình em, tôi nói với họ em sống vì thế giới của em bao gồm cả tôi. Em cẩn thận dù rằng em lạnh nhạt. Em tỉ mỉ dù rằng em lơ đãng.

Nếu có ai đó nói với tôi về em, họ sẽ nói về cái mà họ gọi là kiêu căng ngạo mạn. Vì em đẹp, nên sự nhút nhát của em bị bẻ cong thành khinh người. Vì em đẹp, nên nụ cười nhẹ của em bị gọi là hồ ly tinh. Vì em đẹp, nên ánh mắt em đặt ở đâu cũng trở thành vênh váo. Con người là vậy đấy. Con trai tán tỉnh em và rồi em từ chối họ, sau đó họ đặt điều nói xấu em với tôi. Con gái ganh ghét em rồi họ cũng nói cho tôi những điều mà em không phải. Con người thật kỳ lạ khi dạy cho một người hiểu rõ em về chính em. Thậm chí, cái người kiêu căng tự phụ trong mắt họ, đó còn chẳng phải là em của tôi.

EmStories to obsess over. Discover now