Anh và cậu là hàng xóm của nhau , sống với nhau từ nhỏ , cả hai nhà rất thân thiết , cậu và anh lại yêu thương đùm bọc lẫn nhau . Cậu bé hơn anh một tuổi nên anh rất ra dáng ca ca luôn bảo vệ cậu. Nếu ai bắt nạt cậu , anh sẽ xử đẹp nó cho nó thành dạng ông bà nó cũng không dám nhận . Anh rất cưng chiều , bảo bọc cậu nên cậu cũng rất ngoan ngoãn, luôn nghe lời anh. Đối với cậu lời anh nói là lệnh trời còn hơn cả bố mẹ cậu . Có lần cậu còn nói :" Khải ca , sau này anh nhất định phải lấy em làm vợ nha!! " khi đó còn rất nhỏ nên mọi người chỉ xem đó chỉ là lời nói ngây thơ của một đứa trẻ . Hai người , một người ôn nhu một người manh manh cứ như vậy , luôn đi cùng với nhau . Thời gian yên bình , hạnh phúc ấy cứ thế trôi qua. Mới đó cũng đã 10 năm , bây giờ cậu và anh đã học cao trung. Anh học lớp 11 cậu lớp 10. Anh lớn lên rất là đẹp trai , thành tích học lại cực kì tốt nên được rất nhiều người thích. Cậu lớn thì lớn nhưng vẫn không mất đi vẻ dễ thương lúc nhỏ nên cũng được để ý nhiều . Mọi thứ vẫn sẽ như vậy , cả hai vẫn cứ luôn thân thiết với nhau như vậy nếu ngày đó cậu không phát hiện mình là "cong" hơn nữa còn có phản ứng khi xem video quay anh lúc ở nhà mà mẹ anh đưa cho cậu . Cậu biết mình đã thật sự chìm đắm trong lưới tình của anh rồi. Ngồi trên giường, vừa xem video của anh vừa thủ dâm , cậu cảm thấy mình thật đê tiện , biến thái, không thể để Khải ca biết nếu không anh ấy nhất định sẽ ghê tởm mà tránh xa mình . Đúng vậy không thể để anh ấy biết , mình nhất định không thể sống nếu thiếu anh ấy . Khi một dòng sữa trắng bắn ra , cậu kéo quần lên , lấy giấy sạch lau grap giường.
Từ ngày đó cậu trở nên thờ ơ với anh , gặp là tránh , đi từ xa nhìn thấy anh cậu cũng tìm chỗ trốn hoặc đi hướng khác, lúc anh đứng đợi đi học hoặc về nhà cậu cũng trốn đi học trước hoặc đi đường vòng. Không phải cậu ghét bỏ anh mà là cậu sợ anh phát hiện ra cái tình cảm chết tiệt không nên có này , sợ cảm giác anh nhìn cậu ghê tởm sau đó anh quay lưng đi bỏ rơi cậu ... mãi mãi....
Còn anh từ khi cậu tránh anh , anh cảm thấy cậu thật kì lạ. Anh cố gắng để gặp được cậu thì cậu lại tìm mọi cách trốn tránh anh . Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra , từ bé đến lớn cậu luôn ngoan ngoãn dễ thương ở bên cạnh anh , chuyện gì cũng nói với anh . Vậy mà bây giờ cậu tránh né anh , cậu ghét anh rồi sao ? Anh đã vô ý làm gì sai với cậu??? Phải làm rõ chuyện này với em ấy.
Thời gian lại vô tình trôi đi , con người thờ ơ với nó nên lúc nhìn lại lại khiến cho con người ta giật mình. 6 tháng sau , mọi người nói anh có người yêu . Cô ấy là hoa khôi của trường , rất đẹp, thân thiện lại học rất giỏi , có rất nhiều người theo đuổi . Anh và cô ấy là cặp đôi hoàn hảo của trường . Khi cậu nghe tin từ đám bạn bát quái của mình , tim cậu gần như ngừng thở , cố nén nước mắt chảy ngược , cậu chạy ra khỏi đó thật nhanh, chạy thẳng về nhà. Mẹ cậu thấy lạ khi cậu đang đi học lại chạy về nhà , định hỏi thì thấy cậuchạy nhanh lên phòng , trên mặt bao nhiêu là nước mắt . Bà thấy lo, lên phòng thì chỉ nghe tiếng thút thít của cậu. Bà khẽ mở cánh cửa , ôi con trai bảo bối của tôi ai dám bắt nạt con thế này. Bà đi vào đến bên cạnh , ôm cậu an ủi . Khi cậu đã bình tâm hơn , bà mới hỏi chuyện gì đã xảy ra . Từ trước đến nay cậu vẫn luôn thành thật với mẹ , nên cũng không ngại kể hết chuyện cho mẹ nghe . Thật ra cậu cũng rất sợ mẹ sẽ trách cậu , nhưng cậu chả còn bận tâm nữa. Kể xong nhưng không thấy mẹ có bất kì phản ứng tức giận nào , ngược lại còn an ủi cậu nhiều hơn . Cậu cảm thấy thật hạnh phúc khi mẹ hiểu được mình , ước gì người đó cũng hiểu được thì hay biết mấy . Tan trường , anh như thường lệ lại tới lớp cùng cậu đi về , dù biết cậu đã chạy về trước nhưng anh không hiểu vì sao chân anh vẫn hành động theo bản năng bước đến đây. Anh hỏi mấy cô bạn lớp cậu về cậu thì biết cậu hình như không khỏe nên đã chạy về trước, vội vội vàng càng bỏ quên cả cặp sách.
.....
Anh cầm cặp sách của cậu đến trước nhà cậu , nhấn chuông . Mẹ cậu ra mở cửa , thấy anh cầm cặp sách của cậu thì vui vẻ cảm ơn rồi mời anh vào chơi , ăn cơm luôn . Anh cũng vui vẻ đồng ý , dù sao anh cũng muốn gặp cậu . Anh lên phòng gọi cậu nhưng không thấy cậu trả lời , đến lúc anh mất kiên nhẫn dọa phá cửa thì từ trong phòng mới phát ra tiếng cậu nghẹn ngào nói :
- anh ... hức.... anh ... anh đi .. hức .... đi về ... đi ... Em ... hức ..... em không .... muốn thấy ... anh ... hức....
Nói xong cậu lại òa khóc lớn hơn . Anh hốt hoảng không biết làm thế nào đành xuống nhà tìm mẹ cậu . Mẹ cậu đưa anh chìa khóa sơ cua của phòng cậu. Anh lên lầu mở cửa ra thì thấy cậu đã ngủ trên giường. Tính là đến hỏi chuyện cậu nhưng cuối cùng lại thấy cảnh này khiến anh không thể không nở một nụ cười nhẹ . Vừa mới khóc thút thít đấy giờ lại lăn quay ra ngủ rồi . Không biết đứa trẻ này bao giờ mới chịu lớn đây. Anh lại gần , chỉnh lại tư thế , đắp chăn cho cậu rồi khẽ lau những giọt nước mắt đọng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu. Thấy cậu khóc anh rất đau lòng , không hiểu cảm giác này là gì chỉ thấy trái tim như có ai đó bóp chặt... rất đau...
Anh cảm thấy càng ngày càng không hiểu được chính bản thân mình nữa.....
