Trốn chạy hay đối mặt?
1.
Dường như hắn chưa bao giờ dám trả lời câu hỏi này suốt ngần ấy năm trời hắn tự hỏi chính mình.
Hắn không bao giờ dám dùng trí óc để hình dung tương lai và quyết định bất cứ điều gì. Thứ định đoạt đời hắn là một chiếc bàn xoay hắn tự chế tạo.
Chiếc bàn xoay mang tên "Vượt", được chia đều thành mười hai ô trên đường tròn tinh xảo. Nhà hắn ngày xưa có nghề mộc nên năm hắn mười tuổi, hắn đã tự mày mò và tạo ra cho chính mình một vòng xoay đặc biệt.
Vòng xoay số phận.
"Trốn chạy" nằm cạnh "Đối mặt", cứ như thế lắp đầy vòng xoay. Cứ mỗi khi hắn gặp chuyện khó khăn mà không thể kiểm soát, hắn sẽ xoay, rồi để mặc cho vòng quay đó quyết định đời mình.
Hắn sống như thế, phó thác cuộc sống như thế. Hắn ghét sự trốn chạy, hèn nhát và nhục nhã vô cùng. Nhưng hắn cũng sợ phải đối mặt, cảm giác thua cuộc và thất bại luôn bủa vây lấy hắn. Và rồi, hắn chẳng còn dám quyết định chọn trốn hay đối, tất cả, đều do chiếc bàn xoay định đoạt.
Hôm nay cũng thế.
Một ngày đẹp nắng, đầy mây trắng và sắc xanh của bầu trời lại cứa vào đôi mắt ráo hoảnh của hắn một nỗi buồn khó tả. Hắn đạp xe về nhà mà lòng sáo rỗng như không, tiếng nhộn nhịp của lòng ngực như ngưng đọng trong một vài phút giây nào đó. Hắn hít một hơi căng lồng ngực để trấn an bản thân. Hắn sắp về đến nhà.
Lại phải gặp Vượt.
Lần này, hắn mong bàn tay gầy gò này sẽ giúp hắn quay đến ô "trốn chạy".
Nhưng không, là "đối mặt".
Hắn run rẩy, là "đối mặt". Làm sao hắn có thể đối mặt với chuyện đáng căm hận này bởi bấy lâu nay hắn luôn chọn phải ô "trốn chạy" kia chứ?
Hắn không còn dám thở mạnh. Khi đối diện với Vượt, bao giờ hắn cũng mất dần khả năng làm chủ bản thân. Vượt là một cái bàn xoay vô tri vô giác, nhưng chẳng biết từ thời khắc nào, hắn đã nhìn thấu Vượt là một vật thể có đầy đủ linh hồn. Vượt điều khiển hắn, Vượt là vật, nhưng Vượt có hồn.
Hắn xoay người, âm thanh kẽo kẹt của cánh tủ gỗ vang vọng sau lưng.
Trời nắng.
Nhưng chẳng hiểu sao ánh sáng mặt trời không có cách nào lọt vào phòng hắn. Căn phòng với bốn bức tường như tách biệt hắn khỏi thế giới bên ngoài. Giờ đây, chỉ còn lại hắn.
Và Vượt.
Hắn nuốt nước bọt, cổ họng dần khô lại vì nỗi sợ hãi bủa vây. Hắn vẫn không dám tin mũi tên của bàn xoay đã dừng lại ở "Đối mặt". Với hắn, việc đối mặt với bài kiểm tra điểm kém hay văn bản quyết định đình chỉ học tập không đáng sợ bằng việc quyết định sẽ sống cùng ai trong phiên tòa xét xử ly hôn của bố mẹ.
Hắn chỉ vừa mười sáu. Cái tuổi chưa gọi là đã trưởng thành, cũng chẳng phải là còn quá trẻ con. Hắn đủ ý thức để hiểu rõ tất cả những chuyện xảy ra xung quanh đời mình, nhưng vẫn chưa đủ sáng suốt để có thể tự quyết định mình sẽ làm gì cho tương lai.
![[Oneshot] VƯỢT](https://img.wattpad.com/cover/124023140-64-k299723.jpg)