Phần 1: LẠNH

42 3 0
                                        

Gió gào thét ngoài bên hiên cửa sổ, chớp lóe sáng chói cả vùng trời tối đêm. Thi thoảng có những tia sét ghé qua rạch những đường loằng ngoằng thật ghê rợn.

Địa điểm: Đồi Xưa.

Ngôi biệt thự nằm một mình trên quả đồi cao, tách biệt hoàn toàn với bên ngoài. Cây cối bao quanh phủ lấp gần kín hết ngôi biệt thự. Những gốc rễ cây rừng bò trườn uốn éo lên những bức tường vững chắc, và những thanh sắt ở lan can tầng nhà. Nó cứ bấu chặt lại không khác gì đường gân giống con người nhưng lại bị rêu mốc.

BỘP...BỘP...

RÀO...RÀO...

Mưa đổ xuống ào ào rất lớn,những dãy cây bạch đàn ngả nghiêng như muốn đổ, lá cây rụng bay sơ xác bị gió cuốn như  một cơn lốc mạnh mẽ dữ tợn.

GÂU...GÂU...GÂU...

Tiếng chó sủa thất thanh từng đợt, cứ chốc nó lại gầm ghừ lên như thấy cái gì đó trước mắt. Rợn người.

Khung cảnh âm u dị thường, nếu có ai ngang qua đây chắc chắn họ sẽ nghĩ đây là khu bị bỏ hoang. Vì nơi đây ngoài chiếc bóng đèn bên hông đồi ra,thì tất cả đều chìm trong bóng tối lạnh lẽo.

Nhưng...!!???

- RENG...RENG...RENG...

Trong nhà phát ra tiếng chuông điện thoại khô khốc, phá đi sự yên ắng của không gian trong nhà.

- Reng...reng...reng...

Hồi chuông kéo dài nghe thật xót ruột.

- GÂU...GÂU...

Con chó vẫn không ngừng sủa. Gió trời rít mạnh mẽ, tạp hóa lại thành những âm thanh hỗn độn.

và rồi cứ thế xoay quanh ( tiếng chó sủa và điện thoại) luẩn quẩn tưởng như tiếp diễn mãi??

-Píp...

Chiếc điện thoại được nhấn nút nghe, nhưng không có giọng nói nào thốt lên. Mọi thứ dường như ngưng đọng lại.

-Xin hỏi đây có phải nhà số 239 đồi Xưa thuộc khu Nam Khai không ạ??

Đầu dây bên kia là một thanh niên giọng  vọng vào ống nghe.

-..... IM lặng.

- Cậu có phải là Thiên Tỉ con trai của ông bà Dịch không??

Thấy đầu bên kia không trả lời anh ta vội vàng hỏi tiếp.

-...... yên ắng.

Anh ta có chút bực mình hơi gắt.

- Xin hỏi có ai nghe không vậy??

Vẫn là mình tự nói và tự nghe, đến lúc độ kiên nhẫn không còn anh ta định cúp máy thì...

- Píp píp...

Hai tiếng píp nhấn vào bàn phím điện thoại làm dấu hiệu cậu vẫn đang nghe. Anh ta khựng lại, đúng là kì lạ có người nghe nhưng lại không nói gì làm cho anh ta nghĩ mình đang tự kỉ.

- Bệnh viện PK khu A4 tầng 3 phòng 208... đường.....

ĐOÀNG!??

Sét đánh vang trời sáng choang lộ lên con người đang đứng nghe điện thoại, dáng người mảnh khảnh ẩn mình trong bóng tối, nổi bật là đôi mắt xám đen đục ngầu không có biểu cảm.

VÔ HỒNWhere stories live. Discover now