ONE SHOT

11 0 0
                                        

- Bye, về nha, bồ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.
- Bik rùi, khổ quá, Bye bồ nha.
Cánh cửa đóng sập, nụ cười trên môi nãy giời, từ từ rũ xuống. Một tiếng thở dài vang vọng cả căn phòng bệnh. Cô trước kia, một người luôn năng động, tự do, tự tại chạy nhảy, nay bị giam kìm bởi vết thương bó bột khó chịu ở chân. Nguyên nhân do chính sự hiếu thắng của cô. Cô vốn là thành viên đội tuyển đội karate của trường, chỉ vì sự hiếu thắng, cô để đối thủ đánh bại, ko những thế, do sự cố gắng thừa vào phút chót của cô mà 30p sau cô được chuẩn đoán gãy xương bàn chân, được đưa vào bệnh viện cùng với cái thân bị dầm nhừ như sữa chua hoa quả và cái chân đầy thương tích. Nói thật đây là lần thứ n cô vào bệnh viện, bác sĩ ở đây đều quen mặt cô từ nhỏ tới lớn, bik sẵn tính cô hay mua vui mọi người trong lúc họ làm việc khiến công việc đình trệ nên tống coi vào phòng chăm sóc đặc biệt, điều trị cho cô sớm nhất có thể, để cô biến đi cho đỡ phiền. Cô gục đầu vào gối, chân đạp thình thịch, giãi nảy.
- ko được rồi nếu như còn trong phòng Mik sẽ chết vì cô đơn mất.
Cô nhìn vào chiếc xe đẩy  cách giường bệnh 4m, rồi nhìn cái ô nhỏ bn quên, ...cười
-Sắp được ruồi...cố...lên...hự
Cô dùng chiếc ô cố gắng kều chiếc xe lăn qua chỗ mik, nhờ ý chí của sự tự do và 33 tiếng khủng khiếp trong phòng bệnh, cuối cùng xe lăn cũng lăn tới chỗ cô, cô ngồi lên xe, ra khỏi phòng. Nói thật giờ cô mới hiểu thế nào là tự do, hiểu thế nào là cảm giác thế nào là sung sướng và lần đầu tiên cô mới hiểu được cảm giác của 1 tên phạm nhân được toàn án ân xá thả đi. Ôi hạnh phúc quá đê.
Cô lượn quanh bệnh viện, hóng bao nhiêu chuyện, làm bạn với bao nhiêu người, chán chê xong cô lăn xe qua chỗ cô coi là vương quốc riêng của mik. Đó là khu vườn bỏ hoang của bệnh viện, khu đó trước kia ban giám đốc bệnh viện định xây cái gì đó rồi quên mất. Mấy cô y tá hay tám trong bệnh viện cứ đồn thổi rằng trong đó có ma quỷ hay sao ý nên bệnh viện mới dừng dự án đó lại. Có người kể con ma đó là con ma trẻ em, mặc quần áo bệnh viện uất khí rất nặng,  có người bảo đó là 1 cậu thanh niên trẻ, mặc quần áo bệnh viện uất khí rất nặng,...blah...blah nói chung kể đi kể lại vẫn chỉ là 1 người mặc quần áo bệnh viện uất khí rất nặng...còn hình dáng cụ thể chưa được xác định. Cô líu lo hát lăn xe qua khu vườn, chợt cảm thấy có cái gì đó lạnh lạnh so với trước kia, coi ngó qua khu vườn thấy 1 cậu thiếu niên tầm tuổi cô 17,18 tuổi gì đó, bận bộ quần áo bệnh viện uất khí rất nặng...chẳng lẽ nào cô lại gặp "người nổi tiếng" trong truyền thuyết đây sao. Ôi mai gọt!!! Cả đời cô luôn áo ước được gặp ma chẳng lẽ là thật ư... Sung sướng quá đê. Ma đại ca, chờ tôi chút xíu thui, cho tôi chụp 1 pic lm kỉ niệm cái đừng có biến mất nha. Cô thầm nghĩ liền rút phone ra định chụp, chợt coi nghe thấy tiếng thở dài mà cách đây 20p trước cô từng làm. Tiếng thở buồn tuễnh, như lạc vào vô cực, ko lối thoát. Cậu ta...ko phải là ma sao...dường như cái uất khí mà cô cảm nhận được hình như chính là cái nỗi buồn trong lòng của cậu ta, cô gần tiến tới chỗ người thiếu niên ấy, rất khẽ, cô đặt tay lên, người cậu ko lạnh giá như người ta bảo, ko nặng mùi như người ta kể, mà là rất rất ấm áp,mang cho người khác 1 cảm giác an toàn, mùi hương oải hương phảng phất khiến ta dễ chịu. Cậu giật Mik ngoảnh đầu lại, cô cười thật tươi, chìa tay ra:
- Hi, chào cậu, cậu là bệnh nhân mới chuyển vô đây à. Cho Mik lm quen, Mik tên Linh
- Chào cậu... Mik tên Phong- cậu bạn rụt rè chào lại
- Yaa, một cơn gió ư, tên cậu đẹp lắm đó. Cậu cũng đẹp trai ghê
- Cảm ơn- cậu cười ngượng- cậu cũng...đẹp trai lắm.
Ruỳnh...từ trên ghế cô suýt ngã. Ờ về ngoại hình cô cũng giống con trai: tóc ngắn đầu quả dừa, khuôn mặt được cho là sexy, đc nhiều bạn nữ thik, tính thì nghịch hơn 1 đứa con trai, nhưng giọng cô ko có giống 1 đứa con trAi gì cả: chua như vừa ăn khế. Đôi môi giật giật, đính chính lại:
- Bn gì ơi Mik là con gái bn ạ.
Cậu trợn trò mắt, vô giác đưa tay lên má cô véo lấy véo để, như ko tin, tưởng cô nói đùa
- Bn gì ơi lèm ơn bô trai rai khổi mặt mị cía ( bn gì ơi lm ơi Bỏ tay ra khỏi mặt Mik cái)
- Á, xin lỗi tại Mik, tại Mik hơi shook...bn có phải con gái ko, hAy bn có qua ThÁi...
- xin cam kết vs bạn Mik là con gái chính thống từ lúc sinh ra 💢.
-----tôi là đường kẻ cho sự im ------------------lặng----------------------
- Thế... cậu bị bệnh gì? Mik bị kết luận gãy chân phải nằm đây mấy ngày, toi mất kì nghỉ hè của Mik.- cô mở lời trước
- Mik chỉ là bị bệnh liên quan về máu thôi...- giọng cậu ấy trầm xuống. Cô liền cười, nói:
- Yên tâm đi, đây là bệnh viện có chất lượng hàng đầu Đông Nam Á đó, thể nào cũng chữa được cho cậu mà xem. Thế s cậu ở đây?
Cậu cười chỉ đoá oải hương khuất sau khu vườn
- vì nó đó. Nhờ nó Mik cảm thấy dễ chịu hơn.
Cô nhìn đóa oải hương cậu chỉ, quả thực chúng rất đẹp, bản thân cô cũng có tình cảm đặc biệt cho loài hoa này, nên hễ thấy oải hương cô đều cảm thấy vui hơn
- Thì ra là vậy- cô mỉm cười- nhưng đóa oải hương kia đều có bạn là những cây cỏ xung quanh nó, mà cậu có một Mik hà, hay đi chơi với Mik, Mik chỉ cho vài chỗ vui, đổi lại cậu đẩy xe cho Mik đc ko, Mik hơi mỏi tay.
Cậu hơi lưỡng lự, nhưng chỉ với vài ba chiêu nhõng nhẽo, thuyết phục của cô mà cậu chịu đẩy cô đi chơi. Đầu tiên cô dẫn cậu đi ra công viên gần đó, gặp vài anh bn cũ chơi guitar vs cô, mượn 1 cây đàn, cô đưa cho cậu, cậu e dè cầm lấy
- Mik ko bik chơi...
- Để Mik chỉ cho.- cô vỗ ngực lòng đầy tự tin
Nhưng sự tự tin đó dần tắt ngấm, cô đồng ý dạy bn vì muốn coi vẻ mặt lớ ngớ của bn, ai ngờ cho dù cô dạy vs tốc độ đến thánh cũng ko học được mà 10-15p sau cậu đã chơi thuần thục như dân chuyên còn giỏi hơn cô. Ko phục bn, cô  dẫn bn ra chỗ trượt skate nơi cô hay lui, cũng giống lần trước, cậu học rất nhanh, cô xì mặt ra, why, sao đời bất công thế, cô phải học đến 1, 2 năm mới thành thoại được, sao lại có thể loại người quái như thế, trông cô ko vui, cậu liền đẩy cô ra 1 quán kem, đãi cô 1 chầu kem to đùng, may cô ko phải kiểu giận lâu nên vui vẻ xúc kem lên ăn một cách ngon lành. Cậu nhìn cô ăn, cười, nhẹ nhàng lấy giấy lau miệng cho cô.
- Hì, thankiu nha- cô cười 1 như ánh sáng ban mai sớm nhẹ, cậu bất giác hơi giật mik, cậu lắc đầu nói:
- Ko, Mik nên cảm ơn cậu thì phải, nhờ cậu mà Mik mới vui như ngày hôm nay.
- Mai cậu bận ko? Nếu ko thì tụi Mik đi chơi tiếp nha.- cô hồn nhiên hỏi cậu
- ờ...uk
- Nè, là bạn nhau r mà còn bày đặt ngại ngừng à- nói rồi cô túm tay véo má cậu tạo thành mặt cười- smile lên.
Chiều tối, cả bệnh viện nhốn nháo đi tìm 2 "đứa trẻ" đi lạc, cho đến khi nhìn thấy 2 tụi nó, mọi người mới cảm thấy nhẹ nhõm, tiếp đo là 1 tràng "phát biểu" dạy dỗ của người lớn trút xuống đầu 2 tụi nó
Mẹ Phong: ôi con tôi, s con đi mà ko báo với mẹ. Cục cưng của tôi, ra cho mẹ xem con có s. Cục cưng nhà tôi giỏi ghê ta, dám bắt cóc con gái nhà người ta, rảnh quá mà sao cục cưng làm thế, HẢ.
Mẹ Linh: con gái, con lứa, cái chân què thế kia, mà đòi đi đâu hả. Mai mốt ế nha con
Phong: Dạ con bik lỗi r ạ *ngoan ngoãn, hối lỗi*
Linh: Vậy con thành con trai cho hết ế vậy *cứng đầu, bật lại*
Hai bậc phụ huynh sau khi đã mắng xong, liền quay qua nhau, chào hỏi thân mật :
-Ấy Chj đừng mắng bé, nhờ bé mà Phong nhà tôi mới chịu ra ngoài chơi, tôi phải cảm ơn bé mới phải
- Đâu có, nhờ bé nhà Chj trông coi Linh nhà tôi, chứ ko bik nó lm j rồi.
Hai bậc phụ huynh cười duyên với nhau, liếc qua 2 tụi nó, tỏ ra hài lòng. Còn 2 tụi nó đơ từ nãy giờ, chờ mama đại nhân xong chuyện mới dám đi theo về phòng.
- Mai gặp lại nha. - cô vẫy tay chào cậu
- Uk- cậu vui vẻ vẫy tay lại.
Từ đó hai người là những người bạn thân nhất, cùng chia se cho nhau, giúp đỡ lẫn nhau...Cho đến khi...
- Linh, con bik gì chưa, tuần nữa là sinh nhật Phong rồi đó. Con đã chuẩn bị gì chưa~mẹ cô nói với giọng điệu trêu ghẹo.
- Dạ, chưa, mà sinh nhật bao giờ vậy mẹ!
- Cái con bé này, bn Mik mà còn ko bik, ngày 12/9, liệu mà lo đi
- Mẹ lm như Phong là con mẹ ko bằng
-- Tương lai sớm là vậy thui- mẹ cô nói nhỏ trong đầu.
Sinh nhật ư?  Lm gì bây giờ nhỉ, sinh nhật Phong thì vào mùa thu, mà mùa thu thì nướng mực, nướng khoai ăn thì tuyệt vời... ấy lộn sinh nhật mà tổ chức đề tài ăn uống thì hơi thô thiển... Hừm mùa thu thì liên qua tới mùa lá rụng, mà lá rụng thì đẹp khỏi bik. Ok, quyết định vậy đi, lấy lá khô lm chủ đề sinh nhật.
Cô tạt qua khu vườn, ngồi xổm xuống đất tìm những chiếc lá đẹp nhất. Đang hăng say nhặt, chợt một bóng người xuất hiện
-Lm j vậy- cậu hỏi
- Nhặt lá- cô bình thản trả lời
- Để lm j?
- Sưu tầm
- Đồ dở hơi- cậu ghẹo cô
- Dạo này ghê thế, bik ghẹo cơ, hồi trước thì bày đặt e dè, ngại ngùng, giờ thì phũ thấy ớn là seo zậy?
- Tại ai đó cứ bảo Mik, thoải mái lên mik " thoải mái" đó. S lại nổi hứng sưu tầm 3 thứ tầm thường này.
Là do cái sinh nhật tầm thường của cậu đó, cô hơi bực mik, làm lơ lời cậu nói. Thấy cô ko vui liền cúi xuống, chọn nhặt giúp cô vài chiếc lá. Hai người cứ thế suốt buổi chiều nhặt đầy lá. Tối cô vui vẻ, ko ngờ thành quả hơn mong đợi, nhưng cô vẫn thấy thiếu. Nếu chỉ có lá ít vườn thì vẫn chưa được. Cô cầm đt gọi cho tên bn thân lâu năm chí cốt
-Alo, hiện tại Hải đại ca hiện ko ở nhà, nếu là Linh đại tỉ gọi đòi nợ thì e chửa có tiền.
- Tao giết mày nha, nghiêm túc coi. Đại tỉ đây gọi tiểu đệ là muốn nhờ việc
Ngày hôm sau.........
- Cô ơi, cho con hỏi là bn Linh đâu ạ? - cậu kiếm cô mãi ko thấy, liền hỏi mẹ cô.
- À, sáng sớm bn đi ra ngoài rồi, chiều tối mới về.
- vậy ạ, con cảm ơn cô.
Cậu cảm thấy buồn, liền đi ra vừa hoa. Cô đi ko rủ cậu, ko nói cậu một câu, cậu cảm thấy hụt hẫng. Vừa tới vườn, cậu lại cảm thấy cô  độc hơn,...như cái cảm giác lúc trước khi cô tới, ko có ai lm bn, ko có ai chia sẻ, ko có ai lại gần. Cho đến khi cô tới, mọi sự đơn độc đều bị nụ cười của cô xua tan, những câu chuyện, cho dù là tám phét, cậu vẫn rất vui. Vui khi ở gần cô, khi lm bn với cậu, có lúc cậu cảm động trước cô... có lẽ nào cậu... cậu lắc đầu, tỉnh táo lên  mày lại nghĩ chuyện tào lao rồi. Cậu cảm thấy nếu cứ ở đây cậu sẽ nghĩ quẩn mất. Thế là cậu ra khỏi vườn, tìm việc làm giết thời gian.
Chiều tối...
Cậu đợi cô trước tầng 1 bệnh viện. Thấy bóng đang cô, cậu mỉm cười, chợt cậu phát hiện ai đó đi cạnh cô, cậu sầm mặt lại.
- Bye, thankiu mày nha.- cô vẫy tay, cười lm cậu khó chịu.
- Bye, nhớ trừ nợ cho tao nha.
Khi cậu bạn đi mất, cô cảm thấy có cái hắc khí gì đằng sau mik. Nuốt nước bọt, chẳng lẽ mama đại nhân giận Mik? Cô từ từ ngoảnh đầu, thấy cậu lườm cô rõ lạnh, mở mồm ra như muốn ăn thịt người khác:
- Đi đâu thế hả?
- ờ...Mik đi chơi với bạn... Sao trông cậu...căng thế...?
- Đi mà ko có Mik ư?
- ừ thì... bn chí cốt lâu gặp, Mik vs bn đó đi chơi chỉ có thế thôi.
- Là do cậu ngỏ lời, hay cậu ta mời trước.
- Chuyện của Mik, sao cậu cứ hỏi vậy? Bộ cậu thik lắm ha?- lần này cô giận thực sự, tại sao trên đời có người nhiều chuyện như vậy.
- Tại Mik lo cho cậu thui, nhỡ cậu ta là kẻ xấu thì sao?
- Bn Mik sao xấu được. Có mà chính cậu là kẻ biến thái thì có.
- Ok, nếu cậu thấy Mik biến thái thì tốt nhất đừng nói chuyện với Mik.
- Ok, thik Mik chiều.
Hai người giận nhau, quay phắt, mỗi đứa 1 ngả. Từ hôm đó cậu ko nói chuyện với cô nữa, tâm trạng của cậu cũng tệ hơn, cậu nằm lì trong phòng ko chịu ra ngoài khiến hai bậc phụ huynh lo lắng. Tới ngày sinh nhật của cậu, tâm trạng của cậu càng tệ hơn khi ko nhận được bất kì lời chúc nào từ cô. Đến tối, cậu mới nhận được tin từ cô: Xuống dưới vườn đi. Cậu tò mò, tuy rất vui khi nhận được tin nhắn từ cô, nhưng lại sợ cô vẫn giận cậu. Đấu tranh tư tưởng mãi, cậu mới lấy hết cam đảm đi xuống. Khu vườn tối om, chẳng có ai, cậu định tay bật đèn ngoài vườn thì... Pằng
- HAPPY BIRTHDAY!!!!!!
Khu vườn sáng hơn, một bàn tiệc được dọn ra trước mắt. Khắp khu vườn được trải 1 lớp lá khô mỏng, chỉ để 1 lối đi từ sảnh tới bàn tiệc, những bông hồng được làm từ những chiếc lá khô vàng đỏ trông rất bắt mặt được trang trí khắp nơi, những chùm bóng bay được cột gọn ko cho bay lên, tạo nên sự dễ thương của khu vườn. Cậu ngỡ ngàng, ko hiểu chuyện gì xảy ra thì cô đã chìa ra một quà xinh xắn. Cậu nhận lấy mở hộp quà ra. Dưới đáy hộp là 1 tấm thiệp hình chiếc lá được làm cẩn thận và 1 quyển sách mà cậu rất thik. Cậu lật tấm thiệp xem : "Happy birthday Gió, Gió nhớ xí xoá chuyện cãi nhau bữa trước nha Gió." Cậu cười thầm, mặt vẫn lạnh:
- quà chỉ có vậy thôi sao
- Nè đòi hỏi quá đáng nha, nhà nghèo rách ko xu dính túi, cố mua quà cho cậu là phúc lắm rồi. Còn muốn thế nào?
Cậu cười, ôm lấy cô. Cô giật mik đỏ mặt, tim đập thình thịch. Cậu từ từ buông cô ra:
- Coi như quà sinh nhật. Dạo này Mik hơi cô đơn, thôi thì tình bn sửa ấm cái lạnh này vậy.- cậu cười.
Tim cô nhói lại 1 nhịp. Sau đó cũng cười nói:
- Uk bik r, nhanh giúp Mik chuẩn bị đi. Mọi người sắp đến rồi.
Tối đó, ai cũng rất vui, nhất là mẹ Phong. Bà rất hài lòng về cô, cứ khen cô khéo tay suốt, lm cô ngượng đỏ mặt. Tối hôm đó, cô suy nghĩ nghiêm túc nhiều hơn, dạo gần đây, cô có cái cảm giác rất kì lạ. Cái câu hỏi thằng bạn thân vẫn cứ vang trong đầu cô. Thực sự cô ko bik là cái cảm giác này là gì, nhưng nó rất ấm áp, và cô chỉ muốn nó kéo dài mãi. Cả đêm cô ko ngủ, trằn trọc mãi thì tới sáng. Cậu dậy thật sớm, cảm thấy đời đẹp hơn bao giờ hết, vươn vai hít thở ko khí trong lành. Cậu chợt cảm nhận được cô đã đến liền mỉm cười chào:
- Chào buổi sáng... Li...nh.- nụ cười tắt ngấm hai giây rồi chuyển sang bộ mặt lo lắng- cậu tối qua... mất ngủ à.
Cô gật đầu ko nói gì. Ngồi vào bàn nước, cô gật gà gật gì mặc cho cậu trách móc cô. Khi giới hạn đỉnh điểm, cô gục xuống bàn thiếp đi ngủ. Cậu lắc đầu, gục xuống bàn nhìn cô. Cô thực sự rất dễ thương, kể cả lúc ngủ, đôi mi mỏng cong nhẹ, chiếc mũi nhỏ hồng và đôi môi hồng hờ hững khi ngủ của cô khiến cậu rung động thật sự. Cậu gần sát bên mặt cô, hơi thở của cô nhẹ nhàng càng khiến cậu càng làm tợn hơn. Khi mà môi sắp chạm môi, cậu dừng lại, cố nén cái thứ tình cảm kia, nhủ bản thân phải cứng rắn hơi. Cậu lấy 1 chiếc chăn mỏng đắp cho cô, rồi về phòng mik. 

You've reached the end of published parts.

⏰ Last updated: May 29, 2019 ⏰

Add this story to your Library to get notified about new parts!

Cảm ơn cậu ....Stories to obsess over. Discover now